GMT Giải mà từ

LTS: Du lịch Việt Nam đang trong quá trình phát triển và hội nhập. Việc học hỏi kiến thức, kinh nghiệm nghề du lịch không chỉ ở trong nhà trường mà còn ở ngay trong cuộc sống.
Tuần Du Lịch mở chuyên mục GMT ngõ hầu mang tới quý độc giả những quy trình hoạt động du lịch được thể hiện thông qua các mã từ tiếng Anh.
Ban biên tập mong được độc giả cùng làm phong phú cho chuyên mục này.
5 (W-W): Bàn về thế, thời của du lịch
Nguyễn Trãi viết: “Được thời, có thế thì mất biến thành còn, nhỏ hóa ra lớn. Không thời mất thế thì to hóa ra nhỏ, mạnh hóa ra yếu, an lại thành nguy.”
Ngành du lịch đã có những cơ sở để tạo ra thế, thời. Đó là thông báo kết luận của Bộ Chính trị về phát triển du lịch trong tình hình mới (11/11/1998); là Pháp lệnh du lịch được UBTV Quốc hội thông qua và Chủ tịch nước ký lệnh công bố (20/2/1999); Đó là chương trình hành động quốc gia về du lịch và các sự kiện du lịch năm 2000; là Quyết định của Thủ tướng Chính phủ thành lập Ban chỉ đạo Nhà nước về du lịch nhằm giúp Thủ tướng chính phủ chỉ đạo và điều phối các hoạt động về du lịch (13/2/1999).
Đảng và Nhà nước đã mở rộng đường: Trên hô dưới ứng; Trên phát dưới động thì ắt “được thời” “có thế”.
“Dưới động” nghĩa là phải xác định đúng việc; nội dung, phạm vi từng công việc phải được nghiên cứu kỹ lưỡng vì sao phải là việc này mà không làm việc khác? Hoạt động du lịch đồng thời đạt hiệu quả trên nhiều mặt. Lựa chọn đúng trọng tâm, trọng điểm, vừa với khả năng và điều kiện cho phép, thì việc mới khả thi, mới có kết quả cao.
“Động” phải đúng thời, đúng chỗ. Có việc chung cả nước, lại có việc riêng của từng địa phương, từng cơ sở. Việc được tiến hành ở đâu, vào lúc nào đều phải suy xét.
Muốn “động” phải có giải pháp đúng, nghĩa là tìm ra con đường đi thích hợp nhất. Điều này lại cần đến trí thông minh, sự sáng suốt, nắm chắc cả lý luận lẫn thực tiễn, biết vận dụng cái hay vào điều kiện cụ thể, tránh khoa trương.
Từ ngàn xưa, chỉ những người có ý chí thì mới “động”. Còn người “nhu” thì “ẩn”. Để triển khai Pháp lệnh du lịch và Chương trình hành động quốc gia về du lịch phải có niềm tin, ý chí, quyết tâm và sự nỗ lực phấn đấu liên tục của tất cả mọi người tham gia. Ý chí lại được duy trì bằng những thành quả tuyệt vời của hành động. Làm mãi mà không thành, thì ý chí cũng nhụt dần theo thời gian.
Ngành du lịch đang ở vào giai đoạn đầu của sự phát triển. Muốn giành được thắng lợi ta phải tạo ra được thế, thời; nghĩa là phải thực hiện tốt kết luận của Bộ Chính trị, Pháp lệnh du lịch và Chương trình hành động quốc gia về du lịch. Mỗi cơ quan đơn vị, mỗi người trong ngành khi giải quyết từng công việc nên ghi nhớ 5 (W-W) sau:
Ai làm và làm cho ai? (Who and Whom)
Làm cái gì và tại vì sao? (What and Why)
Làm lúc nào và ở đâu? (When and where)
Ý chí và kết quả? (Win and Wow)
Vậy là: muốn có thế, thời phải hành động, và hành động thì đừng quên 5 (W-W).
Kỳ sau: 7 (M)
Bàn về các thành phần của công nghệ du lịch
Đàm Viết Lọc – Tuần Du lịch – 1999

Khu bảo tồn thiên nhiên Xuân Sơn – điểm du lịch sinh thái hấp dẫn

Khu bảo tồn thiên nhiên Xuân Sơn Xuân Sơn nằm trọn trong xã Xuân Sơn, huyện Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ. Ở đây một con gà gáy ba tỉnh cùng nghe, phía Nam giáp với Sơn La và phía tây giáp với Hòa Bình. Mặc dù việc đi lại còn gặp nhiều khó khăn, phải đi bộ 3 tiếng đồng hồ theo đường mòn len lỏi giữa rừng nguyên sinh, nhưng bù lại du khách sẽ được tận hưởng bầu không khí trong lành, rộn tiếng chim kêu, vượn hót, bốn mùa hoa nở, du khách lại có cảm giác đang quay về với cội nguồn hoang sơ mà huyền bí.
Khu bảo tồn thiên nhiên Xuân Sơn thuộc dạng quý hiếm ở miền Bắc nước ta, vì có hệ động thực vật phong phú tồn tại ngay trên núi đá vôi với nhiều hang động đẹp. Rừng Xuân Sơn có diện tích hơn 4 ngàn hecta (chiếm 73%) diện tích tự nhiên. Phía ngoài được bao bọc bởi vùng đệm rộng lớn liên quan tới địa giới hành chính của 3 tỉnh, có tổng diện tích hơn 20 ngàn hecta, trong đó có khu bảo tồn chiếm ¼ diện tích. Các nhà nghiên cứu bước đầu đã thống kê được 314 loài thực vật bậc cao thuộc 321 chi, 115 họ, trong đó có 52 loài thuộc ngành quyết thực vật và hạt trần. Đây là nơi giao tiếp của luồn thực vật di cư có nguồn gốc từ Malaysia, Indonesia, xen lẫn với hệ thực vật bản địa như re, dẻ, mộc lan… Ngoài ra còn rất nhiều loài thuộc họ dầu, tiêu biểu cho khu Đông Bắc nước ta như táu muối, tàu cá suối, sao mặt quỉ và chò chỉ…
Về hệ động vật, hiện nay đã thống kê được 191 loài động vật có xương sống ở cạn thuộc 66 bộ, có 10 loài thú tiêu biểu là voọc xám, vượn chó, cầy bạc má, sóc bụng đỏ đuôi trắng… nhiều loại có trong sách đỏ cần được bảo vệ.
Xuân Sơn có 16 hang động lớn nhỏ nằm gần kề nhau tạo thành một cung du lịch hấp dẫn. Vào trong các hang về mùa hè thì mát, mùa đông thì ấm, với nhiều nhũ đá, măng đá hình trụ tròn, trụ đỡ đa thanh, đa sắc sáng lấp lánh, du khách có thể đi bộ hàng giờ trong hang và tắm nước suối.
Thời tiết ưu đãi với vùng đất này, đặc biệt là về mùa hè rất mát mẻ và dễ chịu. Khác với Tam Đảo mà cũng không hoàn toàn giống với Cúc Phương, Xuân Sơn có cái gì đó rất lạ, rất riêng, chỉ có ai đến mới thấy và cảm nhận được. Vào những kỳ nghỉ, du khách có thể chọn đây làm nơi nghỉ ngơi, thư giãn thay vì các điểm du lịch đã quen thuộc và đang quá tải. Hy vọng điểm du lịch này sẽ đem lại cho du khách nhiều điều thú vị và bất ngờ sau một “tua” dã ngoại.
Bình Lục -Tuần Du lịch – 1999

Người ngoài hành tinh?

Thưa không ! Trong ảnh là hai thành viên của nhóm sáng tạo GAIA (Đài Loan) đang yêu cầu các hành khách đi xe lửa bảo vệ môi trường để được khỏe mạnh và không trở thành những con quái vật.
Khỏi câm vì một cú lật xe
Một đàn ông câm bị văng ra khỏi một chiếc xe 12 chỗ ngồi đang chạy đã đột nhiên lấy lại được giọng nói. Người đàn ông giấu tên đó đi cùng với 6 hành khách khác trên một chiếc xe khi nó bị trượt bánh và lật tại một làng cách đông bắc thủ đô Colombo 80 km. Trong lúc hỗn loạn người đàn ông mà báo không nêu tên này đã đột nhiên đưa ra những lời chỉ dẫn cho các nhân viên cứu hộ khi họ tới hiện trường. Những người bạn đồng hành biết người đàn ông đó là tật nguyền, đều sửng sốt lặng im.
Tờ Island thuật lại rằng, người đàn ông đó đã mất tiếng nói từ khi còn bé và đã chạy chữa rất nhiều bác sĩ trong nhiều năm. Lần đó anh ta đang trên đường tới một bệnh viện để chữa thì tai nạn đã xảy ra.
Chẳng đâu bằng nhà tù Hồng Kông
Một người bị kết án 18 tháng tù tại một nhà tù ở Hồng Kông đã xin thẩm phán cho anh ta được kết án nhiều năm hơn nữa. Chu i-choi, 21 tuổi nhập cư bất hợp pháp từ Trung Hoa lục địa, đã xin quan tòa tăng mức án lên thành hai năm.
Chu giải thích rằng, trong một nhà tù ở Hồng Kông anh ta có thể kiếm được nhiều tiền hơn là có một việc làm tử tế tại Trung Hoa lục địa. Tù nhân tại Hồng Kông có thể kiếm tới 15 đô la một tuần bằng công việc may quần áo, làm giày và các tấm biển chỉ đường. Tuy nhiên, lời đề nghị của anh ta đã bị từ chối.
Nghệ thuật và tiền bạc
Tại Las Vegas có một khách sạn “đắt nhất trên thế giới”. Đó là khách sạn Bellagio được thiết kế trên một làng kiểu Ý. Và điều đặc biệt của khách sạn này là có một phòng tranh trưng bày các sáng tác nghệ thuật trị giá 300 triệu đô la Mỹ (tương đương với 1,8 tỷ phăng Pháp), trong đó có nhiều tác phẩm của những danh họa nổi tiếng như Picasso, Céanne, Van Gogh…
Âm nhạc cứu sống người
Laura Arriola – một người Hon-duran bị một cơn bão biển mạnh cuốn đi. Sau 6 ngày ngoài biển, chị vẫn còn sống sót được bởi những bài hát đã duy trì được sự sống cho người phụ nữ này. Trong lịch sử xa xưa, hát được coi như là một phương pháp trị liệu rất tốt trên thế giới. Nó đã khuyến khích cho việc tạo được nhịp thở sâu và đều đặn và giúp ngăn chặn được những cảm giác hoảng sợ quá mức của con người khi gặp nạn.
Tìm thấy một vương quốc bị chôn vùi từ thế kỷ V
Các nhà khảo cổ Đức vừa phát hiện ở vùng Erythrée một di chỉ khảo cổ rộng lớn, đó là vương quốc Axoum đã bị chồn vùi từ thế kỷ thứ V.
Vào những thế kỷ xa xưa người ta đã xác định, thế giới này có bốn vương quốc vĩ đại: Babylone, La Mã, Hy Lạp và Axoum được nhắc đến trong trường ca “Vòng quanh eo biển Erythrée” xuất hiện khoảng năm 40 của thế kỷ I.
Minh Tâm – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Bánh Bao, bánh Vạc – Món ăn đặc sản của người Hoa phố cổ

Đến Hội An, ít ai không ghé lại nhà hàng, quán ăn để thưởng thức một bát Cao Lầu, mì Quảng hay Hoành thánh tôm hoặc một đĩa bánh Bao, bánh Vạc là những món ăn đặc sản nổi tiếng Cao lầu, mì Quảng là sản phẩm của người Việt, còn Hoành thánh và bánh Bao, bánh Vạc là thuần túy của người Hoa. Hiện nay chỉ trừ món bánh Bao, bánh Vạc thì chưa thấy xuất hiện bất cứ ở đâu. Gần 100 năm qua vẫn gắn bó với Hội An. Những món khác như Cao Lầu, mì Quảng thì đã có mặt ở những nơi nào người xứ Quảng, cũng như ở đâu có người Hoa thì có Hoành thánh… Tuy nhiên hương vị của bát Cao Lầu, món vàng và cái ngon của bát mì Quảng, chất ngọt và mùi thơm của nhân tôm trong Hoành thánh Hội An thì vẫn chưa nơi nào đạt được. Đặc điểm của món bánh Bao, bánh Vạc còn ở chỗ là tất cả nhà hàng, quán ăn lớn nhỏ nếu trong bảng thực đơn có món bánh Bao, bánh Vạc thì cũng đều từ một nơi sản xuất. Đó là “lò” bánh ông Ngãi ở 44/16 đường Phan Châu Trinh. Địa chỉ này không chỉ những chủ nhà hàng, quán ăn thuộc lòng mà đến du khách nước ngoài cũng biết nếu họ có trong tay quyển sách hướng dẫn du lịch (guidebook) in ở Nhật, HongKong, Pháp. Do đó, những ngày đến Hội An mà không tìm đến tận nơi “lò” bánh ông Ngãi, đối với riêng tôi là điều thiếu sót về nghề nghiệp.
Kế thừa bí quyết làm bánh Bao, bánh Vạc
Tôi tìm đến “lò” bánh không khó. Tôi đến đúng vào lúc một thanh niên người Canada và một cô gái Nhật đang chăm chú theo dõi đôi tay của một người trung niên đang nhồi một cục bột trắng tinh nằm trên chiếc mâm nhôm.
Thấy có thêm khách lạ, cô gái Nhật ngồi xích lại gần hơn người thanh niên để tôi có chỗ ngồi xem. Tôi gợi chuyện: – Anh là anh Ngãi? Người trung niên dừng tay, nhìn tôi và gật đầu hỏi lại: – Dạ, sao bác biết? Tôi mỉm cười: – Đến đây thì mới biết mặt, còn tên thì tôi đã được ông Toàn ở hội quán Triều Châu giới thiệu.
Tôi cũng nói cho anh ta biết mục đích của tôi tìm đến đây là để có tài liệu viết báo. Và trong câu chuyện, tôi được biết anh là Trần Tuấn Ngãi, chủ lò bánh – người kế thừa nghề làm bánh Bao, bánh Vạc từ đời ông ngoại tên là Trịnh Thiện Tam, người gốc Phúc Kiến truyền lại. Thuở ông bà ngoại còn sống thì chỉ lâu lâu mới làm một lần để ăn. Qua đến đời mẹ anh thì mới bắt đầu làm để bán. Thuở ấy, giá bánh so với bây giờ cao gấp ba bốn lần và được xem là món hàng dành cho người có tiền nên mức tiêu thụ chẳng bao nhiêu. Chỉ một mình bà làm cũng đủ cung cấp cho nhu cầu. Nay thì bà đã qua đời, anh Ngãi là người thuộc thế hệ thứ ba kế thừa nghề của ông bà ngoại để lại. Và thật sự đến đời anh, nhất là đến thời điểm Hội An trở thành nơi du khách trong và ngoài nước tìm đến tham quan phố Cổ thì mức tiêu thụ mới tăng đột xuất. Bánh Bao, bánh Vạc đã trở thành món ăn khai vị trong bữa ăn của khách du lịch đến Hội An. Hiện nay vợ chồng anh Ngãi, cậu con trai học lớp Tám và hai cô em họ tuổi khoảng 15, 16 là tay nghề chính, làm những công việc như nhồi bột, bắt vỏ áo, vô nhân, pha chế nước chấm… Những công đoạn khác như xay bột, gánh nước, đun củi, hấp bánh thì thuê người ngoài.
Nguyên liệu và bí quyết
Chẳng những anh Ngãi thao tác cách nhồi bột, làm vỏ bao, vỏ nhân tôm cho tôi và hai du khách nước ngoài xem mà anh còn cho biết cả chất lượng nguyên liệu và cách làm.
Nguyên liệu là gạo trắng loại tốt, thường là gạo miền Tây. Gạo miền Trung làm ra bánh bị bở, không đạt yêu cầu. Gạo được xay thành bột, ngâm nước và gạn lọc nhiều lần để lấy tinh bột. Nước là thành phần rất quan trọng. Phải là nước lấy từ giếng ông Bá Lễ, ở cách “lò” vài trăm thước vì giếng nước lâu năm nầy: nước ngọt, không hôi phèn. Ngay đến nước dùng hấp bánh cũng phải dùng nguồn nước giếng Bá Lễ.
Sau khi đã có bột tinh thì đến giai đoạn nhồi bột. Nhồi như thế nào và nhồi đến bao giờ thì mới có thể làm vỏ bọc và vô nhân được là cả một bí quyết trong nghề gia truyền của anh Ngãi? Dĩ nhiên tôi không đề cập đến điều này vì có đề cập đến thì cũng không bao giờ được “bật mí”. Làm vỏ bọc đòi hỏi phải có đôi tay dịu dàng, lão luyện, biết nhìn thế nào là vừa, bột không dày mà cũng không mỏng. Vì vào nhân xong, chỉ đem hấp khoảng 10 phút, nếu dày thì không hấp chín, còn mỏng thì vỏ bọc bị vỡ! Nhân của bánh Bao là thịt tôm đất quết mịn (giã nhỏ), còn nhân bánh Vạc thì có tôm, thịt, giá bột, hành củ, nấm mèo và gia vị. Cả bánh Bao và bánh Vạc đều dùng chung một loại tinh bột làm vỏ bánh lớn nhỏ. Bánh Vạc để ăn “nhặm” thêm với bánh Bao nên có phần lớn hơn chút ít. Bánh Bao, bánh Vạc Hội An khác hẳn những chiếc bánh Bao tròn, to bằng quả cam và bánh Vạc để ăn cũng không giống như Há Cảo. Nước chấm dùng với bánh Bao, bánh Vạc cũng là cả một bí quyết gia truyền, phải pha trộn như thế nào mà thực khách đưa bánh vào miệng sẽ cảm thấy mặn, ngọt, chua, cay và thơm phưng phức… Lò bánh cung cấp cho khách hàng luôn cả nước chấm. Nếu vì một lý do nào đó nhà hàng không đủ nước chấm, phải thay bằng nước mắm tỏi ớt hay xì dầu thì xem như không còn gì là hương vị bánh Bao, bánh Vạc Hội An nữa!
Anh Ngãi cho biết để đáp ứng cung cầu, đến cuối năm nay, anh sẽ phát triển thêm một lò bánh thứ hai ở 51 đường Nhị Trưng.
Tôi hỏi anh câu cuối trước khi ra về: – Hiện nay mỗi ngày trung bình anh sản xuất được bao nhiêu bánh?
Sau một giây suy nghĩ, anh trả lời: – Dạ từ 1.000 đến 1.500, tùy theo số lượng đăng ký của khách hàng.
Tôi bắt tay anh Ngãi và đùa: – Chắc có thể nhân lên khoảng ba lần được chứ?
Chúng tôi cùng cười, thông cảm!
Xuân Vũ – Tuần du lịch – Số 37(89) 13 -20/9/1999

Thông điệp chung của tổng thư ký WTO và chủ tịch ủy ban UNESCO

Du lịch: Bảo tồn các di sản thế giới cho thiên niên kỷ mới
Khởi đầu một thiên niên kỷ mới là thời điểm thích hợp nhất để chúng ta hành động bảo tồn các di sản văn hóa mà đại đa số đã tồn tại hàng thế kỷ, thậm chí hàng thiên niên kỷ. Chúng ta, những người được thừa hưởng những kho báu văn hóa của thế giới, phải có trách nhiệm gìn giữ và bảo vệ chúng cho thế hệ mai sau.
Với ý tưởng đó, chủ đề được chọn cho ngày du lịch thế giới năm 1999 là “Bảo tồn các di sản thế giới”. UNESCO và Tổ chức Du lịch Thế giới (WTO) đang cùng nhau nỗ lực làm sống động mối liên kết đầy ý nghĩa và đang trên đà phát triển giữa du lịch và các di sản văn hóa.
Niềm khao khát được hiểu biết và tận mắt chứng kiến các kỳ quan trên thế giới chắc chắn sẽ tiếp tục là động lực thúc đẩy du lịch văn hóa ngày càng phát triển. Nếu được quy hoạch và quản lý hợp lý, du lịch văn hóa sẽ đóng vai trò cốt yếu trong việc bảo tồn các di sản thế giới, bởi vì từ đó sẽ có nguồn thu để phục vụ cho việc tái tạo và bảo vệ các di tích và tượng đài. Nguồn thu dưới hình thức này cũng góp phần duy trì các nghề thủ công địa phương và truyền thống văn hóa. Nếu không có ngân sách đầu tư cho công tác này, thì nhiều di sản và hoạt động văn hóa rất có thể sẽ phải đối đầu với một tương lai không lấy gì làm tươi sáng.
Sự hợp tác hiệu quả giữ khu vực kinh doanh và quản lý nhà nước, cũng như với những người có cùng lợi ích ở các cấp độ địa phương, khu vực, quốc gia và thế giới sẽ giúp tăng tối đa phần đóng góp tích cực của du lịch và giảm thiểu những tác động tiêu cực có thể xảy ra đối với môi trường văn hóa. Khu vực kinh doanh sẽ đóng vai trò rất quan trọng. Các chuyên gia lữ hành, những người quản lý khu du lịch và các nhà đầu tư cần tham gia tích cực việc giữ gìn và bảo tồn các nguồn tài nguyên di sản.
Từ nhiều năm nay, UNESCO và WTO đã hợp tác chặt chẽ, thúc đẩy sự nghiệp bảo vệ các di sản văn hóa thông qua phát triển du lịch bền vững. Cả hai tổ chức này đang tích cực triển khai hai dự án liên khu vực lớn, dài hạn về các hành trình văn hóa và du lịch với chủ đề “Con đường tơ lụa” (Silk Road) và “Con đường nô lệ” (Slave Route). WTO và UNESCO phối hợp với các tập đoàn khách sạn và các hãng lữ hành triển khai dự án “Hồi ức của tương lai” biểu hiện quyết tâm cao thực hiện thành công các dự án bảo tồn và nâng cấp các di sản văn hóa.
Năm nay, nhân Ngày du lịch Thế giới cuối cùng của thế kỷ và thiên niên kỷ này, WTO và UNESCO kêu gọi tất cả các quốc gia thành viên của hai tổ chức cũng như cá tổ chức quốc tế, tổ chức quốc gia và cá nhân ở các cấp đang tham gia vào các hoạt động du lịch và văn hóa, hãy cùng nhau chia sẻ trách nhiệm đẩy mạnh phát triển du lịch, đáp ứng yêu cầu phát triển kinh tế xã hội mà không làm tổn hại đến môi trường toàn cầu và các di sản văn hóa của thế giới.
Tuần Du Lịch – Số 38(90) Từ 20-27/9/1999

Từ mô hình tổng công ty du lịch sài gòn, nghĩ về “Vietnamtourism”

LTS: Trên chuyên mục “Chuyện đường dài” báo Tuần Du Lịch số 46 ra ngày 16/11/1998 có đăng bài “Tổng Công ty Du lịch?”. Sau khi báo ra, Tòa soạn nhận được nhiều ý kiến thảo luận về vấn đề này. Gần đây, sau ba hội nghị triển khai Pháp lệnh Du lịch, các Chương trình hành động Quốc gia về Du lịch và các sự kiện Du lịch Việt Nam năm 2000 tại Hà Nội, Huế, TP Hồ Chí Minh, rất nhiều nhà quản lý, chuyên gia Du lịch lại đề cập đến chủ đề trên, nhất là khi thảo luận về chương trình VI: “hoàn thiện tổ chức, nâng cao hiệu quả quản lý Nhà nước về Du lịch”. Bài viết của tác giả Huỳnh Nhựt đã đề cập một cách cụ thể về mô hình Tổng Công ty du lịch mà chúng tôi giới thiệu dưới đây với thiện chí như một gợi mở đầy ý thức trách nhiệm để chúng ta cùng trao đổi.
Bằng quyết định số: 1833/QĐ-UB-KT, Ngày 30 tháng 3 năm 1999. Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã thành lập Tổng công ty Du lịch Sài Gòn. Theo quyết định này, Tổng công ty Du lịch Sài Gòn có 5 đơn vị hạch toán độc lập, 27 đơn vị hạch toán báo sổ, 3 đơn vị sự nghiệp với tổng số vốn là: 741,413 tỷ đồng. Ngoài ra, bằng hình thức liên doanh trong nước Saigontourist trước đây còn có nhiều cơ sở liên doanh kinh doanh du lịch ở hầu hết các địa bàn là trung tâm du lịch trong cả nước như Hà Nội, Quảng Ninh, Nghệ An, Đà Nẵng, Khánh Hòa, Cần Thơ và Đà Lạt…Như vậy, đến thời điểm này ngành du lịch đã xuất hiện mô hình Tổng công ty đầu tiên, mà lại là Tổng công ty của một thành phố.
Những năm qua Saigontourist – đơn vị nòng cốt của Tổng công ty du lịch Sài Gòn bây giờ, luôn luôn là một trong những đơn vị dẫn đầu ngành du lịch về nhiều mặt (Đơn vị có doanh thu cao nhất, đón khách Quốc tế nhiều nhất và cũng là đơn vị có số khách đi tour trọn gói cao nhất…). Sự hình thành Tổng công ty Du lịch Sài Gòn đã thể hiện sự quyết tâm sắp xếp và đổi mới doanh nghiệp nhà nước của UBND thành phố Hồ Chí Minh theo tinh thần chỉ thị số: 20/1998/CT-TT ra ngày 21 tháng 4 năm 1998 của Thủ tướng Chính phủ, đồng thời cũng là một minh chứng cho sự cần thiết phải hình thành những doanh nghiệp nhà nước có quy mô đủ mạnh làm nòng cốt, đủ sức cạnh tranh trong cơ chế thị trường.
Xét trên bình diện chung của toàn ngành thì ngoài Saigontourist, ngành du lịch còn có những đơn vị kinh doanh du lịch có bề dày truyền thông và hiện cũng đang kinh doanh có hiệu quả như Công ty Du lịch Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh, Công ty Du lịch Việt Nam tại Hà Nội, Công ty Du lịch Việt Nam tại Đà Nẵng, Công ty điều hành và hướng dẫn du lịch (Vinatour), Công ty khách sạn du lịch Kim Liên…đều là những đơn vị kinh doanh trực thuộc Tổng cục Du lịch. Tiếc thay, hệ thống kinh doanh của “Vietnamtourism” hiện nay đang bị phân tán, không những chưa tạo được sức mạnh tổng hợp để vững vàng chèo chống trong cơ chế thị trường mà ngược lại đôi khi lại còn cạnh tranh lẫn nhau, khoét sâu yếu điểm do sự phân tán, xé lẻ hiện thời.
Từ việc hình thành Tổng công ty du lịch Sài Gòn, thiết nghĩ Tổng cục Du lịch cũng nên suy nghĩ đến việc hình thành một doanh nghiệp mạnh, có tầm cỡ trực thuộc Tổng cục để doanh nghiệp đó xứng đáng là “Vietnamtourism”.
Hiện nay, Tổng cục Du lịch đang quản lý 17 doanh nghiệp trực nghiệp trực thuộc, trừ một vài doanh nghiệp hiện đang có nhiều khó khăn trong kinh doanh và mô hình tổ chức của doanh nghiệp không còn phù hợp với chức năng nhiệm vụ mới trong cơ chế thị trường, còn nói chung, các doanh nghiệp trực thuộc Tổng cục đang kinh doanh cả 4 ngành nghề chính của ngành Du lịch, đó là: Kinh doanh lữ hành (cả quốc tế và nội địa); kinh doanh các dịch vụ lưu trú; kinh doanh vận chuyển du lịch và kinh doanh các dịch vụ khác. Ngoài những đơn vị kinh doanh lữ hàng vẫn đang kinh doanh có hiệu quả như đã nói ở trên, các doanh nghiệp còn lại như: Công ty vận chuyển khách Du lịch, Công ty du lịch 12 (tiền thân là đoàn xe 12 của Cục chuyên gia), Công ty khách sạn du lịch Thắng Lợi…hiện đang gặp khó khăn nên hiệu quả kinh doanh chưa cao, nhưng đều là những đơn vị đã “vang bóng một thời”, nay do nhiều nguyên nhân cả khách quan và chủ quan, trong đó có cả “nguyên nhân của mọi nguyên nhân là công tác cán bộ” đang làm chậm quá trình đổi mới của bản thân mỗi doanh nghiệp và từ đó làm khó khăn thêm việc tiến hành sắp xếp và đổi mới một cách tổng thể toàn bộ các doanh nghiệp trực thuộc Tổng cục. Nếu như được cơ cấu lại một cách hợp lý từ tổ chức bộ máy, đến tổ chức sản xuất kinh doanh và lựa chọn được các nhà quản lý đứng đầu doanh nghiệp phù hợp chắc chắn hiệu quả kinh doanh của các doanh nghiệp này sẽ được cải thiện.
Ngành du lịch Việt Nam đang triển khai. Chương trình hành động quốc gia về du lịch, trong đó vấn đề “Kiện toàn sắp xếp lại các doanh nghiệp trực thuộc Tổng cục, hình thành những doanh nghiệp du lịch nhà nước mạnh, hoạt động có hiệu quả cao ở những địa bàn trọng điểm “là một trong những nội dung quan trọng của Chương trình “hoàn thiện tổ chức, nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước về du lịch”.
Vừa qua tại cuộc gặp gỡ với Tổng giám đốc Tổng công ty 90 và 91 tại Thành phố Hồ Chí Minh, Thủ tướng Phan Văn Khải đã nói: “Cần tiếp tục nghiên cứu nhằm bổ sung hoàn chỉnh, khắc phục những thiếu sót để củng cố mô hình Tổng công ty 90 và 91”. Điều đó càng củng cố thêm cho ý tưởng cần sớm triển khai việc nghiên cứu để xây dựng mô hình Tổng công ty du lịch Việt Nam.
Huỳnh Nhựt – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Chuyện còn ít người biết xung quanh “Nụ cười Việt Nam”

Nhiếp ảnh gia Vũ Khánh quá bất ngờ khi biết tin tác phẩm của mình được ngành Du lịch chọn làm biểu trưng cho năm 2000: Việt Nam – điểm đến của thiên niên kỷ mới.
Nụ cười ấy có tên Như Quỳnh – trong sáng dịu dàng, đằm thắm như hoa quỳnh.
Người đẹp Lệ Thủy và chiếc nón Quảng Bình nên được bình chọn là Ảnh Hậu của “Việt Nam thiên niên kỷ mới”.
Lâu nay trên các ấn phẩm phục vụ cho công tác tuyên truyền quảng bá của ngành Du lịch Việt Nam, thường xuất hiện một hình ảnh rất ấn tượng và đã trở nên thân thiết với những người làm Du lịch cũng như đông đảo du khách trong nước, quốc tế. Đó là bức ảnh mà mọi người quen gọi là “Nụ cười Việt Nam”. Một cô gái trẻ có gương mặt rạng rỡ , với nụ cười tươi tắn, nồng hậu…tất cả toát lên vẻ duyên dáng đầy sức hấp dẫn dưới vành nón lá đặc nét Việt Nam. Bức ảnh được coi như một biểu tượng, thay cho lời mời chào du khách bốn phương hãy đến với Việt Nam – điểm đến của thiên niên kỷ mới.
Nhưng cô gái trong bức ảnh là ai và người chụp bức ảnh này ở đâu, vào thời điểm nào?…hẳn nhiều người còn chưa biết tới.
Do cũng có duyên nợ với làng nhiếp ảnh, nên không khó khăn lắm tôi đã gặp được nghệ sỹ Vũ Khánh, tác giả của bức ảnh này. Anh sinh năm 1954, hiện là Phó Tổng biên tập của Báo ảnh Việt Nam. Khi được hỏi về “Nụ cười Việt Nam”, anh cho biết: Tháng 3 năm 1994, đoàn nghệ sỹ nhiếp ảnh Việt Nam gồm 15 người cùng 50 nhà nhiếp ảnh quốc tế đã đi sáng tác tại các địa phương trong vòng 4 ngày để thực hiện dự án cuốn sách “Một thoáng Việt Nam” do Mỹ xuất bản. Vũ Khánh được phân công về Quảng Bình. Suốt 4 ngày ở đây thời tiết không được thuận lợi. Hôm đến động Phong Nha, kỳ quan nổi tiếng của Quảng Bình, cùng đi với anh có 2 diễn viên múa của đoàn nghệ thuật tỉnh Quảng Bình. Trời mưa, thương các người đẹp, anh sắm cho mỗi cô chiếc nón mới tinh. Và dường như nó lại trở thành đạo cụ lợi hại cho các tác phẩm của anh. Suốt hành trình trên xe, chờ đợi ở bến, hoặc khi thuyền chạy trên sông…anh chụp khá nhiều. Nhờ kỹ năng nhạy cảm của người nghệ sỹ, anh phát hiện thấy đối tượng đang ở trong bối cảnh thật phù hợp với ý tưởng của mình: khuôn mặt rạng ngời với nụ cười tươi tắn, toát lên vẻ trong sáng, hồn hậu Đặc biệt một phần chiếc nón lá cùng dải quai mềm mại màu tím đã góp phần quan trọng cho sự chặt chẽ đến hoàn hảo của khuôn hình, đồng thời tạo ra nét duyên dáng đặc trưng của người thiếu nữ Việt Nam. Vũ Khánh đã không để lỡ thời cơ, anh bấm máy bằng hệ thống Mo-tor ride (chụp liên tục). Và một khoảnh khắc quý giá đã được anh “bắt chết”. Thành công của tác phẩm còn đạt được ở một khía cạnh khác: khuôn mặt trong ảnh đối nghịch hẳn với những hình ảnh thường thấy trong chiến tranh. Những nỗi nhọc nhằn, vất vả, chịu đựng đã được thay thế bởi sự thanh bình, hồn nhiên, đầy lạc quan về một tương lai trong sáng.
Vì lý do công việc, từ đó Vũ Khánh không có dịp gặp lại nhân vật chính của mình trong ảnh. Theo chỉ dẫn của anh, bằng mọi cách tôi cố gắng tìm gặp và đã có được những thông tin về cô gái đó. Như Quỳnh, năm nay 22 tuổi vẫn trẻ xinh đẹp như cách đây 5 năm. Bằng giọng nói Quảng Bình dễ thương, cô thật sự bất ngờ khi được biết hình ảnh của mình đã có nhiều người biết tới, đặc biệt lại trở nên gắn bó với ngành Du lịch. Cô sinh ra ở Xuân Thủy, Lệ Thủy, Quảng Bình. Sau khi tốt nghiệp trường Xiếc Việt Nam, Như Quỳnh trở về gia nhập đoàn nghệ thuật tỉnh nhà. Vừa tham gia biểu diễn mua trong đoàn, Như Quỳnh vừa theo học mỗi năm 3 tháng ở trường Cao đẳng Nghệ thuật Quân đội. Điều kiện làm việc cùng thời gian học tập đầy gian nan, vất vả nhưng vì yêu nghề, đầy công khổ luyện nên cô đã gặt hái được những thành công đáng kể: màn múa tập thể “Qua Đèo Ngang” có Như Quỳnh tham đã đoạt Huy chương Bạc tại Hội diễn chuyên nghiệp toàn quốc 1995; hoặc giải Vàng với màn múa “Nhớ về mẹ Suốt” trong liên hoan tiếng hát mùa thu 1998 tại TP Hồ Chí Minh. Đặc biệt Như Quỳnh đã tốt nghiệp trường Nghệ thuật Quân đội vào những ngày gần đây. Dẫu biết rằng tại các đoàn nghệ thuật, nhất là các đoàn địa phương, cuộc sống của những nghệ sĩ còn gặp bao khó khăn vất vả. Hơn nữa hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, tự lo cho bản thân còn khó huống chi tính tới chuyện giúp gia đình. Với khả năng của mình, cô hoàn toàn có thể tìm một công việc chính đáng khác nhẹ nhàng hơn mà vẫn có thu nhập cao hơn. Nhưng vốn đã say nghề, tâm huyết với nghề, Như Quỳnh vẫn miệt mài trên sàn diễn. Ngay cả chuyện yêu đương, cô cũng phải “dằn lòng” gác lại, bởi còn lo cho nghề nghiệp trước đã. Như Quỳnh tâm sự: “Mặc dù đã đi biểu diễn nhiều nơi, nhưng vì công việc của đoàn nên chưa bao giờ Quỳnh có được một chuyến đi du lịch thật sự để tìm hiểu về đất nước mình, để giao lưu với bè bạn bốn phương…Quỳnh ao ước lắm, đó cũng là dịp để bổ sung kiến thức cho nghề nghiệp của mình”.
Vội chia tay để Như Quỳnh chuẩn bị chuyến lưu diễn dài ngày tại Quảng Trị, tôi thật sự cảm thông và chỉ biết âm thầm chia sẻ với niềm ao ước của Quỳnh, mong sao cô sớm được toại nguyện.
Bùi Hỏa Tiễn – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Vinnie một trong những cầu thủ bóng đá du côn

Anh ta tên là Jones, 33 tuổi người xứ Wales và kiếm tiền bằng nghề bóng đá trong đội Queens Park Rangers. Họ tên anh ta là gì, hầu như làng bóng đá nước Anh không biết, khi nói tới anh ta mọi người đều gọi là “Vinnie búa bổ. Thiên hạ thường nói tới anh ta vì Vinnie là một trong những cầu thủ bóng đá du côn nhất nước Anh. Giờ đây anh ta tham gia làm phim và bộ phim Vinnie thủ vai được coi là bộ phim hay nhất trong năm ở Anh. Vinnie Jones thủ vai người đi đòi nợ thuê, anh ta đã dùng cánh cửa ô tô tán thẳng vào đầu kẻ chạy nợ. Anh ta đóng thật đến mức các nhà phê bình điện ảnh cũng chỉ biết cúi đầu bái phục. Kể từ đó Vinnie Jones thường xuyên xuất hiện trên các chương trình giải trí truyền hình và thậm chí gần nhất anh ta còn xuất hiện tại lễ mừng ngũ tuần thái tử Charles. Cho tới nay tuyển thủ quốc gia xứ Wales này đã bị đuổi ra khỏi sân tới 11, một kỷ lục thật đáng buồn. Song còn một lý do nữa làm cho Vinnie Jones trở thành vị khách thường xuyên của Hội đồng kỷ luật thể thao thuộc Liên đoàn bóng đá nước Anh. Gần đây anh ta quay một phim video về những trò bẩn thỉu nên đã bị phạt tiền. Một trong những đỡ cầu thủ đối phương nhưng đồng thời lại vặt lông tay anh ta. Một bức ảnh làm cả thế giới biết đến là cảnh Vinnie – búa bổ trong một cuộc đọ sức tay đôi đang vặn hạ bộ Paul Gascoigne, một cầu thủ cũng nổi tiếng không kém về sự dữ dằn. Gần đây nhất Vinnie Jones đã phải ra hầu tòa vì tội đánh con một người hàng xóm một trận nên thân, kết quả là Vinnie Jones bị phạt 100 giờ lao động công ích. Song còn có một Vinnie Jones với một khuôn mặt khác mà còn ít người biết đến. Anh là người làm nhiều việc từ thiện dành cho trẻ em đau ốm. Anh hiến toàn bộ tiền thù lao về đóng phim cho một bệnh viện, nơi vợ anh đã sinh con đầu lòng song do ca đẻ khó, nên cuối cùng chỉ cứu được người mẹ. Trong một cuốn tự thật về cuộc đời của mình Vinnie Jones viết: “Suốt cuộc đời mình tôi luôn cảm thấy có một nàng tiên ở trên một vai của mình còn trên vai kia là một con quỷ”. Trước kia anh làm nghề rửa xe ô tô và nấu bếp, từ năm 1985, là cầu thủ bóng đá nửa nhà nghề. Giờ đây Vinnie Jones búa bổ, là diễn viên điện ảnh và đóng vai của chính mình.
Đội tuyển bóng đá U – 19 Argentina sang thăm và thi đấu hữu nghị tại nước ta
Nhận lời mời của Liên đoàn Bóng đá Việt Nam và ủy ban thanh niên Việt Nam, Liên đoàn Bóng đá Argentina cử đội tuyển bóng đá U – 19 sang thăm và thi đấu hữu nghị tại nước ta từ ngày 5 đến ngày 13 tháng 3 năm 1999. Ngày 5 tháng 3, đôi bạn sẽ đến nước ta. Ngày 8 tháng 3 đội đấu trận đầu tiên với đội tuyển U – 21 Đồng Tháp, ngày 10 tháng 3 sẽ gặp Công an Hải Phòng hoặc Sông Lam Nghệ An và ngày 12 tháng 3 đấu trận cuối cùng tại thủ đô gặp đội Công An Hà Nội.
Trang Hoài-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Con đường nội bộ nối từ đỉnh đến các Bungalow

Theo dự kiến, 14 giờ 30 phút ngày 29 tháng 3 năm 2000 Ủy ban nhân dân thành phố Đà Nẵng sẽ cắt băng khánh thành cáp treo Bà Nà, cáp treo thứ hai của Việt Nam sau cáp treo ở núi Bà Đen, tỉnh Tây Ninh. Kể từ đây du khách lên Bà Nà không chỉ được hưởng không khí mát lạnh của Bà Nà, ngắm nhìn thành phố lấp lánh ánh điện về đêm mà còn được lơ lửng trên những cabin bằng kính, thỏa sức ngắm nhìn những làn mây bồng bềnh bên dưới hay nhìn bao quát ra biển Đông vào những ngày đẹp trời. Ý tưởng về cáp treo Bà Nà được hình thành từ khi các nhà quy hoạch chi tiết trong quá trình định hình một khu vui chơi giải trí trên đỉnh núi Bà Nà. Từ tháng 4 năm 1999 ba công ty nước ngoài đã đến khảo sát Bà Nà và chào bán thiết bị công ty Doppelmayr của Áo, công ty Poma của Pháp, và công ty Chongping của Trung Quốc. Thành phố đã chấp nhận mua thiết bị của Áo vì đây là công ty có bề dày hơn 100 năm lắp đặt cáp treo. Họ đã có hơn 8000 công trình ở 44 nước trên 5 châu lục, chỉ riêng tại Trung Quốc công ty đã lắp đặt 19 hệ thống cáp treo du lịch. Xuất phát từ đồi vọng Nguyệt ở độ cao là 1.312,6 mét, hệ thống cáp treo băng qua thung lũng với chiều dài là 800 mét, điểm đỗ trên đỉnh là sân bay trực thăng cũ của Pháp ở độ cao là 1.465,47 mét, chênh lệch độ cao giữa hai trạm ga đi và đến là 152,9 mét, độ nghiêng trung bình toàn tuyến là 12,8 độ. Hai hà ga đi và đến là nơi xuất phát của khách vừa là nơi bảo quản các cabin vào mùa mưa bã nên diện tích xây dựng mỗi trạm là 300 mét vuông, trên tầng hai sẽ là những nhà hàng phục vụ khách chờ hoặc giúp họ thư giãn trước khi đi cáp treo lên đỉnh hoặc xuống núi trở về. Tốc độ cabin khi xuất phát khi 0,15 đến 0,3 m/s, còn khi chạy trên cáp là 5 m/s. Ở mỗi trạm đều có hệ thống điều chỉnh tốc độ theo yêu cầu của khách, điều đó tạo được tâm lý an toàn cho du khách ở mọi lứa tuổi. Sở du lịch cũng đã được giao nhiệm vụ xây dựng một chiếc cầu treo tốc độ, cầu nằm ở độ cao là 1.400 nối từ Bà Nà lên Núi Chúa. Bà Nà hôm nay du khách sẽ cảm thấy không gian rộng mở hơn nhờ các công trình mới đầu tư. 39 Bungalow quanh các triền đồi cạnh đỉnh tạo nên một dãy phố nhỏ nằm giữa lòng núi. Khách sạn Hương Rừng 2 tầng chếch bên trái khu trung tâm có khoảng ban công rộng bao quanh để khách thỏa sức ngắm nhìn núi rừng bất tận. Một ngôi nhà sàn bằng gỗ độc đáo có thiết kế theo lối hà rông Tây Nguyên nhưng bên trong là các phương tiện của một khách sạn cao cấp, kế đó là hai sân tennis, cầu lông thành khu thể thao, nghỉ dưỡng. Con đường nội bộ nối từ đỉnh đến các Bungalow đã được đổ bê tông giúp đi lại dễ dàng hơn. Những ngày tháng 3 năm 2000, này các công trình trên Bà Nà đang chạy nước rút như những con tuần mã sắp về đích. Gần 600 con người rải từ cầu An Lợi lên Bà Nà không ai được phép rời nhiệm vụ bởi thành phố đang đặt niềm tin vào họ. Công ty du lịch dịch vụ thành phố đang chuẩn bị một chương trình có tên gọi “Lễ hội Bà Nà” từ ngày 28 tháng 3 đến ngày 2 tháng 4 năm 2000 để chào mừng thành quả lao động của những con người đã gắn bó với Bà Nà, chào những vị khách quý về dự lễ khánh thành cáp treo 9 khách sạn của Công ty được giao nhiệm vụ mở 9 gian hàng ẩm thực phục vụ khách dã ngoại rải rác từ biệt thự Hoàng Lan đến các điểm tham quan. Dự kiến hội cồng chiêng Trà My sẽ được mời về đây để phục vụ cho những đêm lửa trại, nhiều ché rượu cần đã được đặt mua từ Tây Nguyên mang về. Thưởng thức xâu thịt nướng bên ché rượu cần, nghe âm điệu cồng chiêng giữa vùng sơn cước chỉ cách thành phố 40 km quả là điều thú vị mà Bà Nà sẽ đem đến cho du khách cuối tháng 3 này. Chưa tròn hai năm là thời gian quá ngắn để bình luận đánh giá hiệu quả của một dự án du lịch song có một điều khẳng định chắc chắn rằng khu du lịch Bà Nà sẽ phát triển thành khu nghỉ mát sinh thái hấp dẫn của miền Trung năm 1999 vừa qua và những tháng đầu năm 2000 khách du lịch từ Thành phố Hồ Chí Minh đến Bà Nà đang lo thiếu chỗ lưu trú vào mùa hè vì vậy dự một khách sạn 7 tầng 50 phòng đang gấp rút hoàn thành để khởi công xây dựng vào tháng 4 năm 2000. Khi dự án hoàn thành, Bà Nà có thể lưu giữ 500 khách du lịch mỗi đêm.
Dương Thị Thơ -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Gotham City thành phố của người dơi Batman

Ý tưởng xây dựng một khách sạn – sông bạc mang tên Paris – Las Vegas của chủ tịch tập đoàn kinh doanh giải trí Park Place Entertainment Corp, một trong những nhân vật quan trọng nhất thế giới của sự thư giãn đã được hình thành từ 4 năm nay nhưng đến tận bây giờ nếu bạn đi trên đại lộ mang tên Las Vegas chạy theo hướng Đông Nam ngang qua thành phố mọi người có thể nhận ra ngay tháp Eiffel cao 150 mét tháp Eiffel thật ở Pháp cao 320 cùng với hai phiên bản khác là Khải Hoàn Môn và quảng trường Concorde, chúng nằm đối diện với nhà hát Opera Garnier và điện Louve… Trong 10 năm Las Vegas đã thay đổi rất nhiều, thời của những sòng bạc cổ điển, trung tâm trò chơi, tiền và gái như trong bộ phim Casino của đạo diễn Martin Scorese đã nhanh chóng quay trở lại. Mọi người muốn từ nay trở đi nơi này sẽ trở nên huyền diệu hơn, đẹp đẽ hơn. Đây là lời phân tích của một ông chủ lớn khác của giới kinh doanh khách sạn – casino. Từ những nhận định mới này mà rất nhiều dự án kinh doanh giải trí đã được hình thành ở nơi đây. Ý tưởng về một công viên Disney rất thành công. Tại Las Vegas giữa những cái khác người ta có thể dễ dàng nhận thấy những kim tự tháp Ai Cập, đảo dấu vàng hay Gotham City thành phố của người dơi Batman, bãi phế phẩm của Rio de Janeiro. Và tất nhiên là không thể nào quên được thành Venise xinh đẹp với lễ hội Carnaval. Song đằng sau cái vẻ phù hoa và tráng lệ đó không có gì khác ngoài những cái máy chơi xu, bàn roulette bàn quay số ăn tiền, hay những bàn black – jack. Với 9 nghìn phòng khách sạn những con số doanh thu khổng lồ đang ngày một tăng cao. Hơn thế nữa, từ ngày mở cửa Paris, lượng khách tới đây đã tăng đến một con số khổng lồ là 30,6 triệu người. Trước hết 80% số người đến với nơi đây là người Mỹ, chủ yếu là tầng lớp trung lưu và những người không đủ mạnh về kinh tế để có thể đi tới châu u. Sau đó là bởi họ muốn hít thở không khí vui vẻ của cuộc sống. Ánh trăng ngọt ngào rất Pháp ấy đã quyến rũ được 100 nghìn cặp đến đây làm lễ kết hôn mỗi năm. Nhiều cặp tình nhân muốn được ngủ trong những căn phòng tại một khách sạn thật của Paris, được ăn trong những nhà hàng sành điệu do các đầu bếp Pháp đảm nhận, đi dạo trên những con đường mang đậm màu sắc Pháp và nhất là cảm giác lãng mạn khi thả bộ trên cầu Alexandre III, nhâm nhi nước giải khát bên kè sông, thư giãn tại một câu lạc bộ thể thao hay một quán bar nhỏ. Và cuối cùng vẫn luôn là chơi tại Casino hay mua bán những vật lưu niệm Paris nhỏ nhắn. Có một điều đặc biệt nhất mà du khách có thể lấy ở khu du lịch giải trí này là toàn bộ 4.200 người làm công ở đây thường nói Bonjour chứ không phải là hello. Và tất nhiên, chương trình này không chỉ thu hút những cặp tân hôn mà nó còn tạo ra một sức hấp dẫn lớn đối với nhiều gia đình muốn tìm hiểu và tận hưởng nhịp độ cuộc sống ở thành phố cờ bạc nổi tiếng thế giới Las Vegas. Ngày 14 tháng 7 tại Khải Hoàn Môn có những buổi lễ mừng quốc khánh rất náo nhiệt và hoành tráng. Bài ca Marseillaise vang lên dưới nền nhạc rất là hào hùng. Và tình yêu lúc này sẽ được dành cho Paris và Las Vegas. Vào tháng 1 năm 2000, một phòng 1.200 chỗ ngồi sẽ trình diễn vở nhạc kịch Notre Dame de Paris nhà thờ Đức Bà Paris đã được đặt kín chỗ. Theo như dự tính các nhà kinh doanh sẽ sớm thu hồi được nguồn vốn của mình tại đây.
Thu Hà-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.