Hàn Quốc: Một ngày đàng…- Phần 2

Bạn chỉ cần chịu khó nghiên cứu bản đồ, tham khảo các tập gấp là có thể tự đi du lịch không cần có hướng dẫn viên. Một điều lý thú là tại các điểm tham quan du lịch đều có các thuyết minh viên miễn phí nếu bạn có nhu cầu bằng 3 ngôn ngữ chính Anh, Pháp và Nhật. Chúng tôi tự hỏi nguồn kinh phí nào dành cho sự bao cấp lớn lao này? Và, chúng tôi dễ dàng hiểu ra ngay khi được học về chiến lược xúc tiến du lịch của Hàn Quốc, đó là nguồn kinh phí dành cho xúc tiến quảng bá du lịch nhiều hơn so với quỹ đầu tư cho toàn ngành du lịch. Năm 2003 ngân sách nhà nước đầu tư cho du lịch là 206 triệu USD, riêng cho xúc tiến du lịch là 272 triệu USD, nếu cộng cả ngân sách địa phương thì con số này là 833,3 triệu USD.
Cơ quan quản lý xác định quảng bá xúc tiến du lịch như một công cụ cơ bản để tạo dựng hình ảnh quốc gia tại các thị trường nguồn. Thị trường nguồn của Hàn Quốc là Mỹ, Nhật, Trung Quốc, các nước Đông Nam Á. Kinh nghiệm cho thấy việc đăng cai tổ chức các sự kiện quốc tế là cơ hội tốt nhất để quảng bá hình ảnh đất nước nhằm thu hút khách du lịch, đặc biệt là các sự kiện thể thao. Cuối thập niên 70 Hàn Quốc chỉ mới thu hút được một triệu lượt khách quốc tế nhưng đầu những năm 80, khi Hàn Quốc đăng cai tổ chức các hoạt động như Asian Games 1983, Olympic Games 1988 thì lượng khách quốc tế đã tăng gấp đôi chỉ trong vòng 3 năm, và World Cup 2002 là cơ hội vàng cho quảng bá du lịch Hàn Quốc. Ngoài ra việc đặt các văn phòng đại diện du lịch Hàn Quốc ở các trung tâm du lịch lớn khắp các châu lục cùng với các chiến lược tiếp thị thường xuyên đã giúp cho Hàn Quốc trở thành điểm đến của khách du lịch quốc tế.
Nghệ thuật làm giàu tiềm năng du lịch
Đó là bài học thứ hai chúng tôi tiếp thu được không phải trên lý thuyết mà là thực tế sống động tại những nơi chúng tôi tham quan, tìm hiểu. Các thầy giáo chỉ ra rằng, tiềm năng du lịch chỉ là điều kiện ban đầu, nếu không tiếp tục đầu tư, khai thác thì tiềm năng sẽ cạn kiệt và rằng: Đầu tư cho du lịch có thể biến một vùng nghèo tiềm năng thành điểm du lịch hấp dẫn. 
Dương Thị Thơ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL Hà Nội –  năm 43 (312) 2003 

Hàn Quốc: Một ngày đàng… – Phần 3

Điển hình cho bài học này là tỉnh Gangwon – do, một tỉnh có diện tích núi chiếm tới 80%, cách seoul 200km. Nơi đây trước kia là một tỉnh nghèo nhất của Hàn Quốc, khai thác mỏ, sản xuất nông lâm nghiệp là nghề chính không đem lại thu nhập đủ nuôi sống cho 1,6 triệu dân tỉnh này và Chính phủ Hàn Quốc đã biến những yếu tố bất lợi về thiên nhiên thành tiềm năng du lịch bằng một chiến lược tăng tốc đầu tư, trước tiên là cơ sở hạ tầng, sau đó là dịch vụ du lịch.
Con đường độc đáo đưa chúng tôi đến với vùng rừng núi Gangwon – do nườm nượp xe cộ. Thỉnh thoảng đây đó thường có các trạm dừng chân công cộng để khách đường xa có thể rửa mặt, đi vệ sinh, nghỉ ngơi, ngắm trời mây. Thường các địa điểm này, được lựa chọ rất hợp lý, gần như cách quãng 100km có các hệ thống vệ sinh công cộng sạch sẽ, đâu đâu cũng có thùng rác, chẳng ai nỡ lòng vứt bừa bãi trên đất. trên đường chúng tôi nhìn thấy các khu nhà dân mang đặc trưng của vùng nông thôn châu Á, song cạnh mỗi nhà đều có những chiếc xe ô tô đó là phương tiện đi làm đồng của nông dân vùng này. Vì đại bộ phận là núi đồi nên những thung lũng chỉ có những cánh đồng nhỏ trồng lúa và ngô, vậy họ giàu lên là nhờ đâu, xin thưa, đó là nhờ dịch vụ. Chính phủ đã đầu tư cơ sở hạ tầng và các nhà đầu tư đã đén đây đã đầu tư các khu nghỉ núi, trượt tuyết, sòng bạc, khách sạn, sân golf và các dịch vụ đi kèm. Trước đây cũng núi rừng này nhưng người thành phố chỉ đến và về trong ngày, còn nay thì khác, do nơi đây đã có nhiều dịch vụ hấp dẫn níu kéo họ. Cũng chính ở đây chúng tôi đã đến thăm một hang động được coi là điểm thu hút khách của địa phương mà nếu so sánh với các hang động ở Hạ Long hay Quảng Bình thì các hang này chẳng có gì để mà xem, nhưng những người làm du lịch Hàn Quốc đâu có khai thác nguyên sơ như vậy. Họ đã đầu tư nhiều triệu USD để “khách du lịch thăm một nơi, biết nhiều nơi”. Rất đơn giản các mô hình hang động nổi tiếng trên thế giới được tái tạo tại đây. Trên đường vào hang, du khách như lạc vào các mê cung các kỳ quan nhân tạo cùng với những thuyết minh lý thú và sau cùng du khách được đưa vào nhà vom đểu xem phim không gian 3 chiều để xem về lịch sử hình thành, hang động, về các tai họa thiên nhiên như: động đất, núi lửa, sóng thần… và cách thức con người chống chọi với thiên nhiên như thế nào… khiến những ai không có ý định tìm hiểu về sự phát triển hang động trên thế giới khi ra khỏi điểm tham quan này cũng có một kiến thức cơ bản đủ để “tán gẫu với bạn bè về hiểu biết của mình trong lĩnh vực này”.
Dương Thị Thơ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL Hà Nội –  năm 43 (312) 2003 

Cứu hộ hay… hủy hộ? – Phần 1

Trung tâm cứu hộ động vật hoang dã Sóc Sơn: 
Việc ra đời trung tâm cứu hộ động vật hoang dã Sóc Sơn trong bối cảnh nạn buôn bán động vật hoang dã đang diễn biến phức tạp là điều rất cần thiết. Nhưng hiệu quả của nó cần phải xem xét, vì có đến 70% động vật hoang dã được đưa về đây đều không sống nổi đến ngày được thả lại vào thiên nhiên. 
Ông Nguyễn Văn Cảnh, Phó Giám đốc trung tâm cho biết: Trung tâm ra đời năm 1996 lúc đầu chỉ như một cơ sở cấp địa phương. Khi được “đôn” lên thành một trung tâm cứu hộ động vật hoang dã mang tầm cỡ quốc gia chẳng khác nào “da gà mà bọc xương voi”. Cả trung tâm chỉ có 22 cán bộ công nhân viên trong đó 2 người là bác sĩ thú y, 1 kỹ sư chăn nuôi, còn lại là cán bộ lâm nghiệp. Và trong 7 năm tồn tại, trung tâm đã tiếp nhận hơn 10.000 cá thể động vật hoang dã. Chỉ tính riêng trong vòng 4 tháng (từ tháng 5 đến tháng 9/2003), lực lượng kiểm lâm Hà Nội đã thu giữ trên 1 tấn động vật hoang dã trong nước và 1400 kg kỳ đà, 3135 kg tê tê (nhập lậu từ Malaysia). Tất cả đều được đưa về trung tâm cứu hộ động vật hoang dã. Tuy nhiên chỉ có 30% số động vật hoang dã sống sót đến ngày được thả vào rừng, số còn lại đành phải tiêu hủy. Giải thích về con số đáng buồn này, ông Cảnh nói: Ngay từ khi bắt tay vào công việc, chúng tôi đã cảm thấy rất lo lắng vì từ trước đến nay chưa có một trung tâm tương tự nào ở Việt Nam. Cũng chưa có một khoa, một trường đại học nào đào tạo về cứu hộ động vật hoang dã vốn bao gồm rất nhiều loài. Trong khi ấy, phần lớn các loại động vật hoang dã khi chuyển tới trung tâm đều trong tình trạng rất yếu do đa phần đã bị tiêm thuốc mê khi vận chuyển để tránh bị cơ quan chức năng phát hiện. Hơn nữa, đây là những động vật chưa thuần dưỡng nên việc cho ăn uống rất khó khăn. “Chúng tôi vừa làm vừa phải mày mò học” – ông Cảnh tâm sự.
Theo ông Nguyễn Văn Cảnh, khi thú đã hồi phục sức khỏe, có khả năng tự dưỡng. Trung tâm sẽ xem xét thả về các khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia hoặc chuyển giao cho một số vườn thú, đoàn xiếc… 
Hà Minh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL Hà Nội –  năm 43 (312) 2003 

Cứu hộ hay… hủy hộ? – Phần 2

Tuy nhiên, lãnh đạo một số khu bảo tồn thiên nhiên tỏ ra không hào hứng với việc này lắm vì ngại trách nhiệm. Trong khi đó thủ tục thả thú về rừng rất phức tạp, qua nhiều khâu. Đầu tiên, trung tâm phải có đơn đề nghị cơ sở nhận động vật hoang dã, sau đó kiểm tra hiện trường (noi tiếp nhận) rồi lại… làm đơn chờ Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội phê duyệt. Nếu là thú quý hiếm thì phải chờ Chính phủ xem xét.
Trong khi ấy, những con chim, thú ấy được chăm sóc ra sao? Với con mắt không phải của giới chuyên môn, chúng tôi cũng có thể nhận ra rằng: chúng đang chết dần chết mòn. Thử hỏi với một loạt chuồng trại bằng xi măng với những tấm tôn quây xung quanh, dưới ánh nắng mùa hè chói chang thì khỏe như gấu cũng không “thọ” được lâu chứ nói gì đến những con thú ốm yếu? Một cán bộ trung tâm (xin không nêu tên) nói: Ở đây thỉnh thoảng lại có vài con thú xổng ra do chuồng trại quá sơ sài nhưng xhir lập biên bản là xong, không thấy ai phải chịu trách nhiệm. 2 bác sĩ thú y ít ỏi cũng chỉ làm việc theo giờ hành chính, hết giờ là về, phó mặc những con thú đáng thương cho mấy người bảo vệ. Và, thế là chứng cứ chết dần.
Mặc dù Chi cục kiểm lâm Hà Nội đang xây dựng dự án trung tâm cứu hộ động vật hoang dã Sóc Sơn trong một quần thể đồi, rừng sinh thái có diện tích lớn để có thể tiến hành đồng bộ việc cứu hộ và thả thú, nhưng theo chúng tôi, trước tiên những bất cập kể trên phải được khắc phục.
Sáng ngày 21/10/2003, Công ty Cổ phần Du lịch Cáp treo Vũng Tàu đã tổ chức lễ khởi công dự án cáp treo Vũng Tàu theo tiêu chuẩn công nghệ Tây  u. Dự án được chia làm 2 giai đoạn với tổng vốn đầu tư là 314 tỷ đồng. Dự kiến sẽ hoàn thành  và đưa vào hoạt động cuối quý III/2004.
Vừa qua, Công ty American Indochina Resort Ltd (AIR, trụ sở chính đặt tại Level 11, China Hongkong Tower, 8 Hennessey Road, Hongkong) đã làm lễ khởi công xây dựng Khu nghỉ mát 5 sao mang tên Indochina (Hội An) tại bãi biển Hà My, thuộc xã Điện Dương, huyện Điện Bàn tiếp giáp với thị xã Hội An.
Công trình gồm các cụm biệt thự một tầng và bungalow với tổng cộng với 160 phòng. Đây là dự án 100% vốn nước ngoài với tổng dự toán công trình là 30 triệu USD. Khu nghỉ mát sẽ đi vào hoạt động sau 2 năm xây dựng.
Hà Minh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL Hà Nội –  năm 43 (312) 2003 

Nhà báo bị nhào nặn quá đáng – Phần 1

 Xem phim VTV3 – “Khi đàn chim trở về”: 

Không rõ vô tình hay hữu ý, trong phim “Khi đàn chim trở về” phát trên đài truyền hình Việt Nam các nhân vật nhà báo được xây dựng khá đậm nét, trong đó phim đưa ra một nam nhà báo tiêu cực  đến thớ lợ, còn nữ nhà báo chân chính nếu không được nam nhà báo kia chia sẻ động viên thì chỉ còn biết khóc, vì không lấy được tài liệu, không thâm nhập nổi ma trận của tiêu cực để viết bài…
Có lẻ đạo diễn và tác giả kịch bản dồn nén ý tưởng phải nói cho “đã” những khía cạnh tiêu cực đã từng có của các cá nhân thiếu phẩm chất trong làng báo thông qua anh chàng nhà báo này, nên mới có chuyện anh ta cứ lăn xả vào một ả mới quen với cuộc tình vụng trộm trơ trẽn, dù chuyến công tác của anh ta đã có người yêu sát cạnh (kể cả lúc ấy tài liệu lẫn buổi tối trao đổi để viết bài). Quả thật, đây là một đòn hạ thấp nhân phẩm nhà báo hết chỗ nói. Người xem có cảm giác đạo đức của nhà báo này còn kém xa một thanh niên bình thường, một thanh niên kém học hành, rèn dũa. Bởi lẽ làm gì có đôi trai gái nào gần tới ngày kết hôn mà “tên kia” lại đâm bổ sang một đối tượng mới biết… chưa quá 24 tiếng, nơi mà chỉ ghé lại ít ngày trong chuyến công tác. Ở phim cũng xây dựng một cô “thư ký lạ” – người giúp việc của một thủ trưởng đơn vị mà ông ta “cử” cô này “tác động” đến nhà báo kia bằng cách hành nghề… điếm một trăm phần trăm! Khi được ả “báo cáo lại” ông ta lại cười một cách thú vị !
Trong phim nam nhà báo kia còn là một kẻ moi tiền không ngượng: 50.000.000 đồng, rồi 100.000.000 đồng trong hai lần đi viết bài. Tay yêng hùng này sẵn sàng bán rẻ đồng nghiệp là người yêu sắp cưới, dối Tổng biên tập bằng cách viết thêm tên… đồng tác giả vào bài báo sai sự thật. Khi chuyện vỡ lở, cái ông Tổng biên tập trầm ngâm kia lại cũng cả tin cử đôi nhà báo nọ tiếp tục đi “tìm hiểu” để viết lại. Chưa hết, nam nhà báo này còn quỳ người xuống chân ả đĩ điếm kia mà van xin. 
Lê Ê Đẽ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL Hà Nội –  năm 43 (312) 2003   

Nhà báo bị nhào nặn quá đáng – Phần 2

Chao ôi! Nghề báo không hèn thế, nhưng được các nhà làm phim nhào nặm dẫn đến điển hình mới bỉ ổi làm sao! Có thể tác giả phim chưa hiểu gì về nghề báo hoặc ngược lại quá hiểu về nghề báo… nhưng họ đã chọn tất cả những tì vết đáng lên án nhất của một vài cá nhân hành nghề này “ép” vào nhân vật nam nhà báo này. Người xem chỉ còn biết chờ vào nữ nhà báo tích cực. Nhưng nữ nhà báo này ngô nghê đến nỗi ảnh kỹ thuật số, cách dùng máy tính để ghép ảnh (lâu nay đã có) mà cô vẫn ngớ ra y hệt người ở vùng cao, chưa có va chạm với kỹ xảo mới. Lẽ ra cô chỉ cần nói: “Rất có thể kẻ nào đã ghép hình theo kỹ thuật hiện đại gì gì đó…” rồi nhờ công an điều tra … và diễn tiến phim cứ việc “câu giờ” có sao đâu! Làm được một ý nhỏ ấy, phim sẽ thật hơn, ít ra nhà báo nữ cũng có tí hiểu biết phổ thông. Đằng này nàng cầm bút sắc bén đến đâu chưa rõ, chỉ thấy bí là khóc, là bế tắc trong việc lấy tư liệu (nếu như không có sự tình cờ này nọ) để hoàn thành bài viết nói lên sự thật.
Phương pháp “đòn bẩy” cổ điển có lợi  là hướng người xem vào cách nhìn sự việc xuôi chiều. Cái ác rất ác, cái xấu rất xấu, rồi đến “nút” thì sự thế ào ào nuốt chửng thế lực kia một cách nhanh chóng và tất yếu. Tiếc rằng đã dùng thủ pháp đó, đạo diễn lại lạnh lùng cho phe phái kết án tiêu diệt nốt nhà báo sắp phanh phui cái xấu ra ánh sáng bằng một viên đạn. Nhà báo chết tức thì, chẳng kịp trăn trối. Oan quá. Đau cho người xem quá. Nhưng thật ra chẳng để làm gì cả (vì sự thật được biết rồi). kết như vậy để làm gì? Ở đây có “mùi”  phim Hàn Quốc là “bi kịch để mà bi kịch” chứ không để làm gì cả hay là các tác giả còn có một ý ngầm nào khác, thưa các tác giả? 
Từ tháng 9/2003 đến tháng 7/2004, Bảo tàng Dân tộc học sẽ tiếp tục tổ chức đợt hai trình diễn rối nước của 12 phường rối đến từ các tỉnh đồng bằng Bắc Bộ. Theo lãnh đạo của bảo tàng thì sau khi rút kinh nghiệm của các phường rối nước đã trình diễn ở đợt 1, lần này, chất lượng biểu diễn của các phường rối tham gia sẽ được chỉnh lý, nâng cao hơn.
Lê Ê Đẽ – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL Hà Nội –  năm 43 (312) 2003   

Du lịch phục vụ quý bà – Phần 1

Theo điều tra của tạp chí Asia Inc’, giữa tập kỷ này, một nửa số doanh nhân đi ra nước ngoài sẽ là phụ nữ. Các nữ doanh nhân thành đạt này có yêu cầu cao và họ thích đi du lịch hơn là ngồi trong nhà chơi hoa và uống trà tán gẫu.
Trước xu thế này, các khách sạn châu Á đang làm gì để đáp ứng nhu cầu của các vị khách nữ lúc nào cũng bận rộn với công việc ? “Nữ doanh nhân là đối tượng quan trọng trong mục tiêu thu hút khách của chúng tôi” – Lucinda Semark – Phó Giám đốc phòng kinh doanh và tiếp thị của Tập đoàn khách sạn Inter Continental có trụ sở tại Singapore khẳng định. Nhận thức rằng những nữ du khách có “yêu cầu độc đáo”, Tập đoàn này đang sốt sắng đáp ứng đòi hỏi của họ. Cùng quan điểm với Semark, hai nhà kinh doanh bất động sản IHG ở Thượng Hải và Yokohama đã xây dựng những phòng dành riêng cho khách nữ, Galvieec, một trong những khách sạn nổi tiếng nhất Singapore, đã cải tạo những phòng đặc biệt “dành cho các quý bà” được trang bị nhiều loại mỹ phẩm và thậm chí cả một đôi áo nịt. Còn khách sạn Ritz – Carlton của Hồng Kông thì đã thiết lập ra “Tour trọn gói đặc biệt cho quý bà”.
Theo điều tra của Viện Nghiên cứu Nữ doanh nhân Mỹ thì “tiện nghi, sang trọng và an toàn” là vấn đề then chốt khi các quý bà đặt phòng. “Tiện nghi và sang trọng” là điều không khó nhưng còn “an toàn”? Một khách sạn với hàng trăm phòng nằm trên gần 10 tầng lầu làm thế nào để bảo đảm sự an toàn cho các nữ doanh nghiệp? Nếu không có tầng dành riêng cho họ các khách sạn thường chọn phòng nằm gần cầu thang máy và không nằm cuối hành lang. Hành lang khách sạn phải luôn sáng đèn và có camera theo dõi bảo vệ. Riêng khóa phòng phần lớn đều được thay thế bằng thẻ “làm sạch” không để lại dấu vết của khách cũng như số phòng sau khi ra đi. Một số khách sạn còn lắp đặt loại khóa thẻ mà khách có thể điều khiển để cầu thang máy tự dừng ngay phòng của mình.
Công nghệ hiện đại giúp khách sạn rất nhiều trong việc đáp ứng nhu cầu của khách nhưng chi phí này rất cao.
Thúy Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL Hà Nội –  năm 43 (312) 2003   

Du lịch phục vụ quý bà – Phần 2

Một số du khách nữ tuy không coi vấn đề an ninh là quan trọng nhất vẫn cho rằng những khách sạn cố gắng đạt sự an toàn cao cho nữ du khách cần phải được biểu dương. Pim Kemasingki là biên tập viên tạp chí City Life. Chị phải thường xuyên đi công tác và mặc dù trước mỗi chuyến đi chị đều chuẩn bị kỹ càng những đồ dùng thiết yếu nhưng chị cho rằng, những khách sạn tiên đoán trước được nhu cầu của phụ nữ là những khách sạn đáng được điểm 10.
Những khách sạn được xếp đầu bảng về đáp ứng nhu cầu của khách nữ hiện nay theo đánh giá của tạp chí Asia Inc’ là: Khách sạn Sheraton Grande Sukhumvit (Thái Lan): Phụ nữ thường chọn khách sạn này vì “Chương trình dành cho các quý bà trên khắp thế giới” của họ là một túi có đủ mọi thứ (từ nến, pin cho đến đồ mỹ phẩm) mà những phụ nữ thường cần khi đi công tác. Những phụ nữ đi một mình thường được ở phòng gần cầu thang máy. Trung tâm thương mại mở cửa suốt từ 6h30 đến 23h. Tại đây có cả dịch vụ internet tốc đọ cao và nếu cần bạn có thể thuê máy vi tính xách tay hay điện thoại di động.
Khách sạn Ritz – Carlton (Hồng Kông): Khắp nơi trong khách sạn này có những dòng chữ dành cho phái nữ như: “Tiện nghi sang trọng được thiết kế riêng cho bạn” hay “Bạn là một nữ doanh nhân bận rộn vì vậy bạn đừng quên mang theo những đồ nho nhỏ cần cho chuyến đi của mình”. Bộ “tiện nghi sanh trạng” được chuẩn bị kỹ càng từ thuốc bôi móng tay cho đến bộ quần lót, từ viên làm thơm quần áo cho đến những bộ pijama bằng lụa. Trong chiếc túi này còn có đủ loại xà phòng, nước hoa… Riêng gói đồ này đã trị giá tới 130 USD. Trung tâm thương mại mở cửa cả ngày lẫn đêm và bất cứ lúc nào bạn cũng có thể yêu cầu nhân viên giải quyết các vấn đề.
Khách sạn Makati Shangri – La (Philippines): Có hẵn một tầng riêng như một ốc đảo yên bình dành cho phụ nữ với đầy đủ các dịch vụ.
“Những ngày văn hóa Khmer Nam Bộ tại Hà Nội” sẽ diễn ra từ ngày 27 đến ngày 30/10/2003 tại Trung tâm Triển lãm Văn hóa Nghệ thuật (số 2 Hoa Lư – Vân Hồ). hàng loạt trò chơi dân gian, lễ hội Ok Om Bok, đua nghe ngo, Tết Chol Chanm Thmay, nét văn hóa ẩm thực đặc trưng… được tái hiện sẽ giúp người dân thủ đô cũng như bạn bè quốc tế hiểu biết hơn về cuộc sống của đồng bào Khmer trên vùng đất Tây Nam của Tổ quốc.
Thúy Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL Hà Nội –  năm 43 (312) 2003   

Khởi công xây dựng khách sạn quốc tế Nacimex Đồ Sơn

Sáng 29/8/2003, tại khu 1 phường Vân Sơn, thị xã Đồ Sơn (Hải Phòng), công ty thương mại và du lịch Nam Cường đã tổ chức lễ khởi công xây dựng khách sạn quốc tế mang tên Nacimex Đồ Sơn. Đây là dự án lớn do chính công ty thương mại và du lịch Nam Cường làm chủ dự án. Khách sạn Nacimex Đồ Sơn được xây dựng trên diện tích 50.000 mét vuông, gồm khu quần thể khách sạn cao 17 tầng, nhà nghỉ, khu giải trí, bể bơi, chợ hải sản, khu chăm sóc sức khỏe… đạt tiêu chuẩn 5 sao, với tổng kinh phí hơn 250 tỷ đồng. Khách sạn Nacimex dự kiến sẽ được hoàn thành vào mùa hè năm 2006.
Du lịch và giải trí giới thiệu bốn album ca nhạc vừa mới phát hành trên thị trường băng đĩa trong nước
Album Vol5 của MTV
Nhà phát hành Music Faces Entertaiment vừa giới thiệu Album Vol 5 của nhóm MTV mang tên “Thời gian” với sự đầu tư khá kỹ lưỡng từ khâu biên tập sáng tác ca khúc đến hòa âm. MTV trong lần xuất hiện này vẫn mạnh mẽ và cuồng nhiệt theo phong cách Modern Rock và Alternative. Ngoài những ca khúc tình yêu, Abum còn có nhiều nhạc phẩm mang tính xã hội sâu sắc như: Hãy sống vì hòa bình, Ảo ảnh, Ước mơ trong đời… Bên cạnh album này, cũng trong tháng trước, MTV đã đánh dấu sự nghiệp gần 10 năm ca hát của nhóm với Liveshow “MTV và những người bạn” diễn tại sân Lan Anh, thành phố Hồ Chí Minh.
Album “Ngày Bình Yên” của Phi Hùng
Cũng như nhiều ca sĩ khác đã thử sức ở lĩnh vực tự sáng tác những ca khúc cho riêng mình, ca sĩ Nguyễn Phi Hùng cũng bắt đầu sáng tác những ca khúc lấy cảm hứng từ câu chuyện của người khác, từ tình cảm của họ dành cho anh. Vì thế album “Ngày bình yên” được ra mắt khán giả như lời chào của Hùng trong vai trò là nhạc sĩ. Album có nhiều chủ đề, dành cho nhiều đối tượng: thông cảm chia sẻ với công nhân, những kẻ lưu lạc xứ người, chuyện tình yêu đôi lứa, hào khí anh hùng của những con người của đất nước… Nhạc sĩ mới hy vọng sẽ được khán giả đón nhận album mới này.
Mùa đông binh sĩ
Đây là album tuyển chọn gồm 10 ca khúc trữ tình thời kháng chiến. Những ca khúc sôi động hào hùng nhưng không kém phần lãng mạn như Anh Ba Hưng (Trần Kiết Tường), Nam bộ kháng chiến (Tạ Thanh Sơn), Tiếng hát phá đường (văn Lương), Tiểu đoàn 307 (Nguyễn Hữu Trí), Tiếng dân cày (Lưu Hữu Phước)… được trình bày qua những giọng ca đã gắn bó với dòng nhạc này như: Thu Minh, Thanh Thúy, Thu Giang, Cao Minh… album do Sài Gòn Audio phát hành.
Album mới của Arvil Lavigne
“The Best Damn Thing” là album thứ 3 của cô ca sĩ kiêm nhạc sĩ pop-rock Arvil Lavigne. Album mới nhất của Arvil lần này không nữ tính, êm dịu như những album trước mà rất sôi động, tươi vui. Chính Arvil cũng nhận xét rằng album là sự pha trộn giữa các yếu tố nhanh, vui vẻ, công kích, tự tin, được thể hiện khá nghịch ngợm, khôi hài với những ca khúc như: I can do better, Runaway, Hor, I don’t have to try… Tháng 1/2007, trong album thứ 2, ca khúc Girlfriend đã về nhì trong bảng xếp hạng này, vượt qua cả single thứ nhất của cô là Complicated đã từng đứng hạng 3.
K.T- Du lịch – Tổng cục du lịch Việt Nam – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 9(278)2003

Cưỡi thác Datanla

Đà Lạt không chỉ đẹp, lãng mạn mà còn là nơi mang lại cho du khách những cảm giác mạnh. Tôi đã cảm nhận một Đà Lạt thứ hai khi tham gia tour chinh phục thác Datanla nằm cách trung tâm thành phố khoảng 5 km về hướng đông nam. Điều đặc biệt là tôi không phải đứng ngắm nhìn từ xa mà leo đến tận đỉnh để nghe tiếng thác ầm ầm bên tai giữa quang cảnh rừng sâu.
Nhóm chúng tôi được thông báo phải băng rừng, leo núi và vượt suối. Mới nghe, cả nhóm ai cũng sợ những vẫn quyết tâm thử sức. Trước khi bắt đầu, chúng tôi được hướng dẫn cách leo núi và cách sử dụng các thiết bị, cách cài dây an toàn, tư thế đu dây, cách buông người kết hợp với thả tay ở những vách núi thấp. Cũng như nhóm bạn, đó là lần đầu tiên trong đời tôi trải qua cảm giác vừa thích thú vừa sợ hãi này. Ai cũng hào hứng và cố gắng hết sức mình. Khi đã quen dần, chúng tôi mới thực sự vào cuộc.
Sau khi thấm mệt với chặng leo núi, băng rừng theo lối mòn, chúng tôi tiếp tục thử sức chịu đựng của mình bằng cách đu dây qua những vách đá cao. Tim tôi đập thình thịch, người căng ra vì sợ khi nhìn xuống vực. Không lẽ bỏ cuộc? Phải cố lên thôi, mọi người động viên nhau. Cuối cùng, vách núi đá đầu tiên cũng hiện ra. Mọi người lại bước vào chặng leo xuống tiếp đất. Sợi dây thừng to được thả xuống dưới độ cao hơn 10 m. Một anh hướng dẫn viên xuống trước làm mẫu. Vèo một cái, anh đã tiếp đất và nói vọng lên kêu gọi vọng lên kêu gọi mọi người làm theo. Ai cũng hồi hợp theo dõi người đầu tiên. “Thả tay ra đi, từ từ thôi, ngã người hết ra phía sau, hai chân chống vào cách đá!”, mấy anh hướng dẫn viên la lên. Một người, hai người, ba người… lần lượt đều tiếp đất an toàn, không ai bị treo lơ lững trên vách đá cả! Hú hồn!
Từng vách núi đá lần lượt được chinh phục, độ cao ngày càng tăng lên và nguy hiểm hơn. Ải khó nhất là vách “tử thần” cao hơn 30m. Phải vượt qua được vách đá này thì mới tới đỉnh thác. Chúng tôi tuột hoài mà chẳng thấy tới nơi. Toàn thân như rã ra. Tay chân rụng rời. Khi tiếp đất rồi, mặt mày tái xanh, mồ hôi nhễ nhại. Nhưng nổi sợ cũng tan đi khi chúng tôi dần quen với việc đu mình trên những vách đá, sau đó nhảy xuống dưới từ độ cao 7 m. Ùm! Chúng tôi lọt tõm vào dòng suối xanh trong lững lờ. Giữa núi rừng bao la, tĩnh mịch, chúng tôi chỉ nghe tiếng thác đổ từ xa vọng lại đầy kích thích. Cả nhóm chẳng còn sợ nữa, tiếng cười, tiếng la hét vang vọng cả khoảng rừng.
Càng lúc tiếng vọng thác đổ càng lớn, điều đó càng thôi thúc chúng tôi đi nhanh hơn. Khi đến nơi, bao nhiêu mệt nhọc, sợ hãi đều tan biến, chúng tôi chỉ muốn nhày ùm xuống để bơi lại dòng thác tung bọt trắng xóa đang tuôn ầm ầm từ độ cao 25 m để được tận mục sở thị nơi dòng thác bắt đầu. Dòng thác tuôn trào mạnh mẽ đánh dạt chúng tôi ra, rát cả người.
Tôi thích nhất là trò trượt nước ở những ghềnh đá với dòng nước cuồn cuộn chảy. Mạo hiểm nhưng không thể bỏ qua! Ban đầu trượt kết theo nhóm cho đỡ sợ, rồi mỗi người tự trượt một mình. Nước đẩy thật mạnh. Tư thế trượt gây “sốc” nhất là đưa đầu xuống trước. Anh hướng dẫn làm thử. Tay ôm sau gáy, nâng đầu lên, chân duỗi thẳng ra, nhắm mắt lại cho đỡ sợ, môi mím chặt để khỏi uống nước thác. Ai cũng lặn mất tiêu, một lúc mới trồi lên tít đằng xa.
Mệt, vất vả, nguy hiểm và sợ hãi. Đó là thử thách và cùng là hứng khởi tột độ khi tham gia loại hình du lịch này. Bạn hãy thử một lần xem!
Lương Bích Vân – Du lịch – Tổng cục du lịch Việt Nam – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 9(278)2003