Móng Cái – lộn xộn lữ hành

Theo thống kê chưa đầy đủ, tại thời điểm này trên địa bàn thị xã Móng Cái có 35 đơn vị tham gia kinh doanh lữ hành, trong đó riêng Quảng Ninh có 19 đơn vị. Thực tế lượng khách theo tour qua cửa khẩu quốc tế Móng Cái vào Việt Nam tăng dần theo thời gian. Chính phủ, Tổng cục Du lịch, Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Ninh… đã có các văn bản quy định tạo môi trường và hành lang pháp lý thông thoáng và tạo “sân chơi” bình đẳng cho các đơn vị kinh doanh lữ hành, tạo mọi điều kiện thuận lợi, khuyến khích khách du lịch là người nước ngoài đến Việt Nam ngày càng đông.
Nhìn chung, đa phần các đơn vị kinh doanh lữ hành trên địa bàn Móng Cái đều thu đúng, thu đủ và thực hiện tour trọn gói đối với khách du lịch là người nước ngoài đến Việt Nam. Nhưng một số đơn vị kinh doanh lữ hành hoạt động trá hình lại không chấp hành đúng các quy định, tùy tiện trong việc phục vụ khách, chia cắt ra các công đoạn, thậm chí còn “bán” khách du lịch… Điều này không chỉ dẫn đến thất thu cho ngân sách mà tai hại hơn là còn làm mất lòng tin đối với khách du lịch là người nước ngoài đến Việt Nam. Một số đơn vị chỉ khai báo đạt mức thu một phần ba đến một nửa bình quân của mỗi khách du lịch là người nước ngoài qua cửa khẩu Móng Cái và Việt Nam. Thậm chí có đơn vị kinh doanh lữ hành nhưng kê khai chỉ thu được một khoản từ 10.000 đến 20.000 đồng tính cho một khách du lịch khi họ đón khách từ bên kia biên giới qua cửa khẩu quốc tế Móng Cái vào Việt Nam…
Nhằm khắc phục tình trạng trên, các ngành: Du lịch, Thuế, Quản lý thị trường, Công an, Chính quyền sở tại và các doanh nghiệp… đã tham gia rà soát lại việc làm của các doanh nghiệp kinh doanh lữ hành trên địa bàn thị xã Móng Cái để có giải pháp uốn nắn kịp thời, đưa hoạt động lĩnh vực này vào nề nếp… Qua kiểm tra xử phạt hành chính ba đơn vị, truy thu thuế giá trị gia tăng cho Nhà nước trên 650 triệu đồng…
Tuy nhiên, việc làm trên cũng chưa ngăn chặn triệt để việc các đơn vị kinh doanh lữ hành lộn xộn. Mới đây, Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Ninh lại cho thành lập Đoàn kiểm tra liên ngành tiến hành rà soát lại tất cả các đơn vị kinh doanh lữ hành trên địa bàn thị xã Móng Cái. Qua kiểm tra, 5 phòng đại diện làm nhiệm vụ kinh doanh du lịch lữ hành của Công ty Du lịch thành phố Hải Phòng tại thị xã Móng Cái đã chưa có đủ điều kiện để hoạt động. Ủy ban nhân dân thị xã Móng Cái đã ra quyết định phạt hành chính và buộc đình chỉ hoạt động. Chi nhánh thuộc Công ty Du lịch dầu khí Hải Phòng cũng có những khiếm khuyết trong thủ tục và quá trình hoạt động đã bị ngành thuế quyết định phạt hành chính và truy thuế giá trị gia tăng 353.546.718 đồng…
Để tạo môi trường kinh doanh khách du lịch lữ hành tại khu vực cửa khẩu quốc tế Móng Cái thật sự lành mạnh, ngành du lịch Quảng Ninh đã lập đề án xây dựng các chuẩn mực “cần và đủ” cho một đơn vị làm công việc kinh doanh lữ hành đối với khách nước ngoài. Sắp tới đây, những đơn vị đảm nhiệm việc đưa đón khách lữ hành phải có đủ tư cách pháp nhân và bảo đảm các điều kiện pháp lý. Đội ngũ hướng dẫn viên phải thực sự có nghề và có sự kiểm tra của các cơ quan thẩm quyền. Những đơn vị này phải có đủ cơ sở vật chất tối thiểu đáp ứng cho việc hành nghề lữ hành. Và nhất thiết các đơn vị kinh doanh lữ hành phải gửi vào Kho bạc Nhà nước một khoản tiền tương ứng với quy mô hoạt động lữ hành của đơn vị.
Chỉ nên một giá!
Khách du lịch (nội địa cũng như quốc tế) phải có hai yếu tố cơ bản để thực hiện chuyến đi du lịch, đó là quỹ thời gian rỗi và có khả năng thanh toán chi phí của chuyến đi. Do đó, dù là khách du lịch “ba lô”, hay khách mua tour trọn gói, thì họ ít hoặc nhiều cũng có sử dụng các dịch vụ ở tại Việt Nam. Việc sử dụng các dịch vụ này đã đóng góp vào việc cân đối cán cân thanh toán ngoại tệ ở nước ta, đồng thời còn xuất khẩu tại chỗ các sản phẩm sản xuất của địa phương nơi khách đến. Bên cạnh đó, còn tạo ra việc làm cho người dân thông qua việc cung cấp các dịch vụ cho du khách. Trong hoạt động du lịch, tỉ lệ giữa dịch vụ cơ bản và dịch vụ bổ sung càng nhỏ, thì càng đạt hiệu quả thành công cao trong kinh doanh.
Phân tích các mặt đóng góp tích cực của hoạt động du lịch đối với sự phát triển kinh tế, xã hội để thấy rằng, mọi khách đi du lịch ở Việt Nam, đều có ý nghĩa đối với sự phát triển kinh tế và ngành du lịch của nước ta. Vì vậy, họ cần phải được hưởng các dịch vụ với giá như nhau. Chứ không phải du khách quốc tế có mức sống cao, mà chúng ta dựa vào đó để bán dịch vụ cho họ với giá cao hơn khách nội địa. Còn việc lựa chọn chất lượng dịch vụ như thế nào, thì điều đó còn phụ thuộc vào khả năng thanh toán của du khách. Chúng ta cần phải đa dạng các cấp độ phục vụ để du khách có nhiều sự lựa chọn và đây cũng chính là yếu tố để ngành du lịch nước ta có thể cạnh tranh với các quốc gia trong khu vực. Điều quan trọng là chúng ta phải có các biện pháp quản lý tốt các nhà cung cấp dịch vụ để tránh thiệt hại cho du khách.
Theo tôi, việc thực hiện chính sách “một giá” là chiếc lược xúc tiến du lịch đúng của Nhà nước ta nhằm khuyến khích và thu hút nhiều du khách quốc tế đến với đất nước ta. Đặc biệt là trong giai đoạn kinh tế đang biến động như hiện nay, ngành du lịch phải năng động để thích ứng với tình hình mới và phát triển ngành lên một tầm cao mới. Chúng ta không được vì cái lợi trước mắt, mà làm cản trở chiến lược phát triển du lịch lâu dài.
Sơn Kông Khôi – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 44(209)2001

Đất nước kỳ bí Ấn Độ

Từ lâu, Ấn Độ vẫn được coi là một quốc gia chứa đựng nhiều điều kỳ bí. Đến thăm Ấn Độ – một nước mà Ấn giáo ngày nay đã trở thành một lối sống hơn là một tôn giáo, chắc chắn bạn rất cần hiểu đôi điều về bản sắc dân tộc, về lối sống, cách giao tiếp, sự đối đãi của họ… Điều này thật có ý nghĩa nếu như bạn không muốn điều thu lượm được lại là những phiền toái và hoang mang.
Điều đầu tiên cần phải biết đó là những điều cấm kỵ. Chẳng hạn, chớ có khen về món bò bít tết tại nhà người theo đạo Hindou, vì với họ bò là một con vật linh thiêng, rất được sùng bái – giết bò là một tội, có thể bị lãnh án 25 năm tù. Nếu gặp một người theo đạo Hồi Giáo, bạn chớ vội sốt sắng hỏi thăm vợ hay con gái đứng ngay bên cạnh ông ta; cần rất thận trọng khi đặt câu hỏi, vì bà già hom hem đang đứng cạnh có thể là vợ cả của ông ta (chứ đâu phải là …mẹ) và cô bé hơn chục tuổi non choẹt kia được ông ta rất nuông chiều lại chính là… vợ út của ông ấy.
Đến dự tiệc kiểu Ấn, là khách bạn phải cởi giày và ợ lên vài tiếng để tỏ ra biết cách xã giao. Tuy nhiên, còn phải xem “chủ” là thuộc loại người nào: Nếu là người Hồi Giáo thì đúng như vậy; Còn nếu họ lại là người thuộc Ấn giáo thì cử chỉ đó lại bị xem là phàm tục.
Người Ấn nói chung coi trọng việc ứng xử trong ăn uống theo cách của họ. Gặp một gia đình trung lưu, bạn muốn hòa đồng, hãy chuẩn bị sẵn sàng các ngón tay và cái miệng để… ăn bốc. Người ta cho rằng, ăn bốc là cử chỉ hồn nhiên, vô tư nhất của con người.
Ở Ấn Độ, các đền thờ Hindou thực sự là những kỳ quan kiến trúc độc đáo. Ở đó, bạn cũng chớ nên ngại ngùng, e thẹn khi chiêm ngưỡng những bức tượng các nam thần và nữ thần quấn quýt bên nhau trong sự… khỏa thân. Điều đó không phải là sự dung tục thuần túy.
Người Ấn Độ khi chết, thường có tập quán hỏa thiêu. Những giàn thiêu công khai, bên trên là thi thể được quấn vải trắng… Thiêu xong, người ta đem tro đổ đã đốt người chết xuống sông để hy vọng có một kiếp sau tốt đẹp hơn.
Cách chào của người Ấn Độ cũng tùy đối tượng mà có sự khác nhau. Để vái thần, họ phải chắp hai tay đưa về bên phải, đầu hơi cúi xuống, còn để chào đàn bà, phải chắp tay đưa về bên trái, nơi quả tim…
Các cô giá Ấn Độ thường làm rung động trái tim du khách bằng nụ cười bí hiểm và một thân hình bốc lửa, nhưng người ta lại không tha thứ cho bất kỳ một cái hôn nam nữ nào xuất hiện công khai ngoài đường phố đông người qua lại: “Phái yếu” ở Ấn Độ chịu ảnh hưởng sâu sắc của những quy định ngặt nghèo và nghiêm khắc từ bao thế kỷ đã qua, nên giờ đây mặc dù đã sống trong xã hội bình đẳng hơn, họ vẫn được coi là trinh trắng, trong sạch và đoan trang bậc nhất Châu Á. Họ luôn chịu khó lao động kể cả việc nặng nhọc; luôn chịu đựng, không ca than cũng không cần thương hại…
Báo động tình trạng săn bắt thú quý ở Châu phi
Châu Phi là lục địa “đóng góp” cho thế giới nhiều quốc gia đói nghèo nhất so với các châu lục khác. Không thể phủ nhận những khó khăn tự nhiên của vùng đất này, nhưng cũng cần thấy nhiều lợi thế to lớn mà quốc gia ở đây có được. Một trong những lợi thế đó là sự phong phú và đa dạng tài nguyên động vật.
Nhắc đến các loài động vật ở đây, người ta thường nghĩ ngay tới những đàn ngựa vằn, trâu rừng và nhiều loài thú kỳ lạ trên sa mạc… Nhưng một thực tế đang được nhiều người quan tâm nhất là các nhà sinh thái học và những người bảo vệ môi trường, đó là tình trạng các loài động vật ở lục địa đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi con người và không ít loài đang đứng trước nguy cơ tiệt chủng.
Đây là vấn đề khiến nhiều quốc gia Châu phi đau đầu. Tại hội nghị về bảo tồn động vật hoang dã được tổ chức tại Cameroom vừa qua, nhiều chuyên gia hàng đầu đã coi đây là nhiệm vụ quan trọng không chỉ của một số nước. Nguyên nhân chủ yếu đe dọa cuộc sống của những động vật hoang dã là nạn săn bắt lấy thịt. Mọi thứ từ bộ gặm nhấm đến những loài khổng lồ như voi, hà mã đều được xếp vào “thực đơn”. Thực tế cho thấy, chính “khẩu vị”của người dân các nước này đã ảnh hưởng đến nhiều loài động vật và đẩy chúng đến bờ vực của tuyệt chủng.
Một nguyên nhân khác nữa là tình trạng săn bắn trộm những loài thú quý hiếm và đưa ra nước ngoài. Ngày càng có ngày có nhiều người giết những con thú để bán cho các thương nhân, những người sau đó đem chúng tôi mọi nơi trên thế giới. Dù vậy xét cho cùng nguyên nhân này cũng bắt đầu từ thực tế người dân ở đây quá nghèo đói và buộc phải giết chết động vấn đề “Thức ăn” ở các quốc gia này thì sẽ thay đổi được thực trạng này. Không thể nào bảo vệ môi trường sống khi mà người dân không có đủ thức ăn. Không thể hy vọng chiến thắng trong cuộc chiến chống
Không thể bảo vệ môi trường
Tin thế giới
Đức: Hối thúc công dân rời khỏi Pakistan
Chính phủ Cộng hòa Liên bang Đức đã hối thúc các công dân của mình rời khỏi Pakistan để tránh nguy cơ của một cuộc chiến tranh trả đũa Mỹ tại nước láng giềng Afghanistan. Một người phát ngôn của Bộ ngoại giao Đức cho biết, hiện có khoảng 500 người Đức sống ở Pakistan, trong đó khoảng 300 người sống ở thủ đô Islamabad, và hàng trăm du khách đang thăm Pakistan.
Nhật cảnh báo: Du khách đến Pháp
Sứ quán Nhật Bản tại Paris, Pháp vừa thông báo cho đồng bào mình về tình trạng tội phạm gia tăng ở thủ đô này. Nửa đầu năm nay tình trạng tội phạm gia tăng ở thủ đô này, ở Paris tăng 32% so với cùng kỳ năm 2000, tăng 76% so với năm 1999. Các vụ tội phạm thường xảy ra trên đường phố, trong các nhà hàng, quán Bar, …
Đặng Đình Chấn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Tính cách cơ bản trong giao tiếp của hướng dẫn viên du lịch

Giao tiếp giỏi luôn có ý nghĩa quan trọng giúp chúng ta chinh phục cảm tình người khác. Muốn giao tiếp giỏi để phục vụ tốt cho hoạt động nghề nghiệp, hướng dẫn viên cần phải thường xuyên học hỏi và rèn luyện những tính cách cơ bản:
1/Bình tĩnh, sáng suốt và kế hoạch: bình tĩnh và sáng suốt là nguyên tắc giúp cho hướng dẫn viên xử lý được mọi tình huống khi thực hiện chương trình du lịch với khách. Đức tính này sẽ tạo được sự yêu mến của khách, sự tin tưởng của các cơ sở dịch vụ liên quan cũng như chính quyền địa phương…Tính kế hoạch làm cho người hướng dẫn phục vụ đoàn khách tốt nhất, với tư duy mạch lạc, hướng dẫn viên có thể tính được cả sai số nếu có.
2/ Lịch sự tự tin: phong cách lịch sự của hướng dẫn viên trước hết thể hiện ở y phục. Cách ăn mặc phải mang tính chỉnh thể và bản sắc văn hóa dân tộc, chứng tỏ hướng dẫn viên biết giữ giá trị của mình và tôn trọng người khác. Điều đó giúp hướng dẫn viên tạo ấn tượng tốt -nhất là vào thời điểm đón khách. Vẻ lịch sự của người hướng dẫn còn thể hiện ở sự trang điểm phù hợp với hoàn cảnh, với lộ trình và đặc điểm của chương trình. Hướng dẫn viên phải luôn khéo léo tự khẳng định giá trị và năng lực của mình, từ đó tạo không khí thoải mái vui vẻ cho cả đoàn khách.
3/ Cái cười tế nhị, đáng yêu: thông thường, người ta thích gần người vui tính, tế nhị và sâu sắc…Do đó, khi tiếp xúc và phục vụ du khách, hướng dẫn viên phải có nụ cười đúng lúc và đúng mức. Kỵ nhất là khi tiếp xúc lại cười nhếch mép, cười toe tét hoặc cười khi thấy cử chỉ vụng về của một người khách nào đó.
4/ Giọng nói thu hút, dễ nghe: những người làm nghề hướng dẫn viên ở một chừng mực nào đấy có thể ví như những nhà hùng biện. Do vậy hướng dẫn viên phải tập cho mình cách nói và sử dụng ngôn ngữ khi giao tiếp, khi thuyết minh. Thông thường giọng nói trầm ấm, từ tốn, đôi lúc hơi cao sẽ thu hút người nghe nhiều hơn. Hướng dẫn viên cũng cần im lặng và tỏ thái độ muốn nghe khi có người khách diễn đạt ý kiến, tránh nói nhiều về bản thân mình, về những gì mà khách không muốn nghe.
5/ Cử chỉ và cái nhìn lôi cuốn: hướng dẫn viên cần biết kết hợp cả cử chỉ và điệu bộ duyên dáng, tự nhiên để diễn đạt ý mình. Đồng thời, hướng dẫn viên cố gắng thể hiện nét biểu cảm cho phù hợp với kỹ năng ngôn ngữ.
Nói bằng mắt cũng là một nghệ thuật. Khi nói, hướng dẫn viên nên nhìn thẳng vào người đối diện bằng ánh mắt vui vẻ và nhiệt tình. Đoàn khách có tri thức cao và văn hóa ứng xử tốt thích cách giao tiếp này. Muốn thế, người hướng dẫn phải luyện tập đôi mắt một cách thường xuyên kết hợp với hướng dẫn viên nữ. Nếu thêm một đường chì mỏng, màu nhạt ở chung quanh khóe mắt sẽ làm ánh mắt trở nên tinh anh, trong sáng hơn. Nếu sử dụng màu chì và màu phấn sẫm trên mí mắt sẽ có ánh mắt quyến rũ.
Với đặc điểm lao động của nghề hướng dẫn du lịch thì giao tiếp có vai trò như chiếc chìa khóa mở ra sự thành công.
Giải đấu không hấp dẫn
Đội chủ nhà -tuyển thành phố Hồ Chí Minh- với nòng cốt là đội CAT- PHCM, có tăng cường thêm các cầu thủ nòng cốt của cảng Sài Gòn và một số vị trí khác của các đội trong thành phố. Có thể nói tuyển thành phố Hồ Chí Minh là một đội bóng mạnh. Thực tế, chủ nhà đã đoạt ngôi á quân. Đội mạnh thứ hai là sông Lam Nghệ An – đương kim vô địch giải chuyên nghiệp đầu tiên và cũng là nhà chuyên nghiệp thường trực 3 năm trở lại đây. Trước mắt họ là một loạt giải quốc tế rất danh giá, giải này là kỳ duyệt quân. Có 2 cầu thủ Đà Nẵng được tăng cường cho sông Lam Nghệ An. Không thể nói đây là đội yếu. Bốn đội khách còn lại cũng “mặc áo da hổ” cả. Đáng quan tâm nhất là đội tuyển quốc gia U23 Malaysia- đối thủ trực tiếp trong vòng bảng Sea Games kỳ tới của Việt Nam. Họ đã từng thấy lừng lẫy đội tuyển quốc gia nước mình, Ấn Độ, U23 Thái Lan…Kuyng Hee đến từ một cường quốc bóng đá khu vực – Hàn Quốc. Melbourne Knights còn có vị trí xếp trên đội bóng Autralia đã ẵm cúp về xứ sở Kangooru năm ngoái. PSM Makassar thì có thể coi như tuyển quốc gia Indonesia vì phân nửa tuyển quốc gia là cầu thủ đội này. Nghe đến choáng!
Nhưng ngay sau 2 trận đấu ngày khai mạc giải người hâm mộ đã cảm thấy mình được mời dự một bữa cỗ sang trọng có thừa, nhưng chất lượng lại không tương xứng. Họ vui ít vì tuyển thành phố Hồ Chí Minh thắng to, mà buồn nhiều vì đội tuyển sinh viên của một trường đại học xứng đáng với cái tên mà nó mang, chứ không đúng với cái danh của một đất nước bóng đá tầm châu lục. Rồi sông Lam Nghệ An ngã ngựa. Tuyển thành phố Hồ Chí Minh may mắn thắng Melbourne Knights trong một trận đấu đầy kịch tính và loạt penalty nghẹt thở…Dần dà, U23 Malaysia cũng rớt áo. Họ không mạnh trong thời kỳ này. Không ít người hy vọng tuyển thành phố Hồ Chí Minh sẽ đoạt cúp, nhưng PSM Makassar mạnh hơn.
Người ta vui ít mà lo nhiều cho một giải đấu truyền thống. Ở các giải sau, thiết nghĩ ban tổ chức nên lựa chọn các đội khách thật sự xứng tầm. Cúp có thể vẫn không ở lại thành phố Hồ Chí Minh, nhưng các đội bóng của Việt Nam sẽ được cọ xát thực sự, nâng cao khả năng chuyên môn và bữa tiệc dọn cho người hâm mộ cũng xứng đáng với chất lượng của nó.
Dương Bá Vinh -Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 34- Năm 2001

Món thịt nướng “Saslức” Nga

Đại thi hào Alexandr Puskin viết rằng: “trong bữa ăn, nếu được uống bia của Anh với món thịt nướng Saslức Nga thì tuyệt vời biết bao!”
Alexandr Duyma chẳng những là nhà văn viết tiểu thuyết vĩ đại, ông còn là chuyên gia nấu ăn tuyệt vời. Bên cạnh những tác phẩm nổi tiếng như: “ba chàng ngự lâm pháo thủ”, “bá tước Mon tơ – Cristo”…Duyma đã viết cuốn ” người đầu bếp thực hành” nói về thú ẩm thực…
Hãy xem Duyma chế biến món thịt nướng Saslức Nga sành điệu như thế nào?
Cắt thịt cừu thăn ra từng miếng có kích thước bằng 2 ngón tay rồi xâu vào xiên cho đến hết chiều dài của que. Rắc muối, ớt tiêu, gia vị vào thịt vừa đủ, thậm chí có thể vẩy thêm chút rượu vang rồi đưa vào lò than ửng hồng nướng.
Bạn có thể để nguyên miếng thịt cừu tẩm gia vị như trên để bên ngoài rồi xiên vào que. Một đầu cố định vào lò nướng, một đầu tay trái bạn cầm, tay phải bạn dùng con dao găm cực sắc dần dần lên bề mặt miếng thịt đang xèo xèo trên than ửng hổng. Một lát sau, mùi thịt nướng xông lên thơm phức, dùng chính con dao đó – bạn cắt thành những miếng dày 2-3cm đặt vào đĩa. Tiếp tục rắc gia vị, rượu vang vào miếng thịt còn lại, bạn xoay tròn nó lên lò than cho đến lúc kết thúc (cắt hết miếng thịt cừu). Món Saslức đặc biệt ngon nếu được dầm trong bơ mới! Đấy mới là món thịt cừu nướng Saslức do Duyma chế biến, thế người Nga làm món này thế nào?
Truyền thống ăn thịt nướng Saslức ở Nga đã có từ lâu. Trong mọi gia đình, trẻ em, người già đều biết sử dụng que xiên thịt nướng như sử dụng kiếm.
Nguyên liệu chính vẫn là thịt cừu thăn cắt thành từng miếng hình tròn hoặc vuông. Khối mỡ gần đuôi cũng cắt thành từng miếng như vậy. Thịt ướp với hạt tiêu, ớt, gia vị thơm,nấm hương, hành khô, dấm vẩy nhẹ thêm rượu cô – nhắc. Sau khi nướng bằng than đỏ rực, xâu thịt Saslức béo ngậy, mềm, thơm phức mùi gia vị – mỡ và hơi khói than củi… có thể bầy thêm vào đĩa thịt nướng Saslức rau xà lách, cà tím, cà chua, ớt ngọt và nhất định phải đặt bên cạnh chai Vodca hảo hạng…
Đặc biệt độc đáo phải kể đến món Saslức làm từ phủ tạng cừu cắt các miếng gan, tim, thận lồng vào xiên trên cùng với những lát mỡ gần đuôi rồi tẩm gia vị đem nướng trên than hồng ăn tại chỗ để nghe thấy tiếng xuýt xoa hào hứng.
Ngoài thịt cừu, bạn có thể sử dụng thịt lợn rừng hoặc thịt bê non, thịt hươu… ướp đầy đủ gia vị xiên vào que đem nướng trên bếp than đỏ rực…
Bạn đã lần nào đứng ngoài trời giá lạnh, tuyết rơi mù mịt trên phố cổ Arbat – Matcơva ăn thịt nướng Saslức chưa? Không gì thú vị hơn! Trời đang buốt thế mà người bạn đang nóng ran. Miếng thịt cừu cháy bỏng, thơm ngậy trôi tuột vào dạ dày, thêm một ngụm Conac hoặc Vodca Nga hảo hạng nữa đảm bảo bạn có thể tiếp tục đi cùng trời cuối đất!
Tour du lịch “dũng cảm” ở Nga
Sông Beleya ở Nga đã được khai thác cho du lịch mạo hiểm và tìm cảm giác mạnh từ những năm 1970. Sông này đã thu hút các vận động viên là khách du lịch từ khắp mọi miền trên thế giới . Họ đến để bơi thuyền trên sông dữ ở đoạn sông 14km dọc theo núi, do họ muốn thử thách lòng dũng cảm với tốc độ 30km/h.
Hàng năm, Nga thu hút hàng triệu lượt khách du lịch. Riêng tour du lịch “dũng cảm” này đã chiếm tỉ lệ khá lớn.
Việt Nam tham gia dàn nhạc trẻ Á Châu
Từ ngày 15/7 – 27/8/2000, cuộc biểu diễn thường niên lần thứ XI của dàn nhạc trẻ Á Châu sẽ được tiến hành. Bảy sinh viên nhạc viện Hà Nội cũng được tuyển chọn để tham gia biểu diễn cùng dàn nhạc trẻ Á Châu, gồm hai cello Trần Vũ Vân Anh và Nguyễn Hồng Ánh; hai violon Nguyễn Thị Mỹ Hương và Trần Anh Tú; ba contrebasse Ngô Toàn Thắng, Nguyễn Chính Đông, Ngô Đăng Khoa. Đây là lần thứ 7 Việt Nam được tham gia vào dàn nhạc trẻ Á Châu và đặc biệt là lần thứ 5, tay cello Trần Vũ Vân Anh được dàn nhạc trẻ Á Châu lựa chọn. Trong chuyến lưu diễn này, dàn nhạc trẻ Á Châu sẽ ra mắt bạn trẻ thủ đô Hà Nội trong 2 đêm 17- 18/8 sau hai đêm đầu tiên (14-15/8) ra mắt khán giả thành phố Hồ Chí Minh. Mỗi đêm diễn, dàn nhạc trẻ Á Châu sẽ thực hiện một chương trình.
Chương trình I gồm: Ruybals Overture Op.95 của F.Mendelssohn, Concerto số 4 giọng rê trưởng cho violon và dàn nhạc -K.218 của W.A.Mozart và giao hưởng tưởng tượng Op.14 của H. Berlioz.
Chương trình II gồm: đám cưới Figaro Overture K.492 của W.A.Mozart, Concerto cho piano, violon, cello với dàn nhạc, Op.56 của L.V Beethoven và giao hưởng số 4 giọng mi thứ Op.96 của J.Brahons.
Đặc biệt, trong chặng dừng tại Autralia, sau hai buổi diễn ngày 21-23/8 tại Melbourne, dàn nhạc trẻ Á Châu sẽ có vinh dự biểu diễn trong hai ngày 25 -26/8 tại nhà hát Opera House nổi tiếng để chào mừng thế vận hội Sydney 2000.
Hà Nội: các bến xe tăng số đầu xe phục vụ thi đại học và nghỉ hè
Công ty xe khách Hà Nội đã có kế hoạch tăng khoảng gấp rưỡi số đầu xe tại các bến từ cuối tháng 6 đến giữa tháng 7 nhằm phục vụ tốt các thí sinh đi thi đại học và khách có nhu cầu nghỉ hè năm nay.
Theo kế hoạch này, tuyến Hà Nội đi các tỉnh phía Bắc và Đông Bắc tăng thêm từ 5 đến 10 chuyến/ ngày. Riêng tuyến Hà Nội- Hải Phòng không tăng vì đường bộ thuận tiện cho xe máy và ngành đường sắt cũng đã có kế hoạch nối thêm toa xe. Tuyến Hà Nội – Nam Định tăng từ 70 lên 90 chuyến một ngày; Hà Nội – Vinh từ 7 lên 15 chuyến một ngày.
Trong những ngày cao điểm, các bến xe sẽ linh hoạt áp dụng biểu đồ chạy xe theo hướng đủ khách là chạy, không nhất thiết phải chờ xuất phát đúng giờ. Các đầu xe được yêu cầu tập trung ngay trong đêm tại bến để buổi sáng có thể giải tỏa khách nhanh. Cảnh sát giao thông sẽ phối hợp tập trung lực lượng để ngăn chặn tình trạng bến cóc, xe lậu nhằm giữ gìn trật tự và an toàn giao thông cho hành khách.
Minh Tâm- Du lịch – Tổng cục du lịch- Bộ văn hóa – Thông tin- Du lịch – Hà Nội – Số 33- Năm 2000

Có còn tiếng vó ngựa

Có còn tiếng vó ngựa trên đường phố Lào Cai? Giữa trưa hè tĩnh lặng, tiếng vó ngựa gõ nhịp trên đường phố bỗng trở thành một bất ngờ thú vị đối với du khách lần đầu tiên lên Lào Cai. Đối với miền núi, ngựa là một phương tiện vận chuyển hữu hiệu nhất chuyên chở hàng hóa lên các bản làng vùng cao chưa có đường ô tô. Còn ở thị xã Lào Cai, xe ngựa cũng là một loại hình vận tải phổ biến, được đặc biệt khách du lịch ưa thế. Thế nhưng, trong xu thế phát triển chung xe ngựa đã nảy sinh nhiều bất cập dẫn đến việc cơ quan chức năng cần xem xét cho tồn tại hay không.
Những lợi ích vì sự lộn xộn của xe ngựa
Thị xã Lào Cai hiện có 41 xe ngựa được đăng ký với cơ quan công an (nhưng trên thực tế vẫn còn một số xe ngựa không đăng ký) làm dịch vụ vận tải, chủ yếu phục vụ khách du lịch lữ hành Trung Quốc. Với số vốn khoảng 6 – 7 triệu đồng mua một số xe ngựa, loại hình dịch vụ này cho thu nhập trung bình 40.000 đồng/ ngày, góp phần giải quyết việc làm cho một số bộ phận người lao động. Đây cũng là phương tiện được khách du lịch ưa thích bởi họ có thể thư thả ngồi trên xe ngựa dạo một vòng quanh thị xã Lào Cai mà giá cũng phải rất phải chăng. Ngoài ra, xe ngựa cũng dùng để vận chuyển hàng hóa ở cự ly gần với hiệu quả cao nhất.
Tuy nhiên xe ngựa vẫn là một phương tiện thô sơ và khá cồng kềnh, tốc độ di chuyển lại chậm nên gây cản trở cho các phương tiện khác. Chưa kể tính khí bất thường của một số con vật gây ra không ít khó chịu cho người đi đường.
Đã có nhiều tai nạn xảy ra khi ô tô vượt xe ngựa trên một đoạn dường hẹp. Vậy mà “lái xe ngựa còn khó hơn lái xe máy nhưng không cần có bằng” – các bác tài đã cho biết như vậy . Trước kia, Sở Giao thông vận tải Lào Cai đã có mở một lớp học luật giao thông ngắn ngày cho các chủ phương tiện xe thô sơ, trong đó có xe ngựa. Tuy nhiên, sau này do số người xin hành nghề xe ngựa lẻ tẻ không dủ để mở lớp học, nên chỉ gần 1/3 người số người lái xe ngựa hiện nay là có chứng chỉ học luật giao thông đường bộ. Tình trạng tranh giành khách cũng góp phần làm cho xe ngựa trở nên lộn xộn. Chỉ cần vài chiếc xe ngựa cùng lao vào đón khách là làm tắc đường. Bên cạnh đó, chất thải của ngựa và hình thức của một số xe cũng làm ô nhiễm môi trường, mất mỹ quan đô thị. Một số lái xe còn thả rông ngựa cho tự đi ăn cỏ ở vệ đường, bồn hoa dẫn đến có những trường hợp ngựa thả rông đá người. Cơ quan quản lý lại chưa có quy hoạch bến bãi đón trả khách nên cũng góp phần dẫn đến sự tùy tiện của các lái xe ngựa. Chính vì những nhược điểm trên, xe ngựa đã bị cấm đi ở một số tuyến đường chính trong thị xã. Tuy nhiên có nhiều lái ngựa vì lợi nhuận mà đôi khi bất chấp quy định này.
Giải pháp nào cho xe ngựa?
Tại một cuộc họp gần đây của các cơ quan chức năng, đã có ý kiến cho rằng, cần cấm xe ngựa hoạt động trên địa bàn thị xã. Phương án thay thế xe ngựa là sẽ có một phương tiện cơ giới chẳng hạn như xe lam. Tỉnh sẽ có hỗ trợ vốn cho quá trình chuyển đổi này. Nhưng đó chưa hẳn là phương án tối ưu mặc dù nó khắc phục được một số nhược điểm của xe ngựa. Điều quan trọng là liệu những người lái xe ngựa có chuyển sang một phương tiện cơ giới không khi mà vốn bỏ ra nhiều hơn, chi phí cao hơn do tiền xăng dầu bảo dưỡng cùng đủ thứ giấy tờ phức tạp khác như bằng lái, giấy phép? Trong khi đó, khách du lịch chắc chắn là không thích đi xe lam bằng xe ngựa. Giống như xích lô ở Hà Nội, xe ngựa đã trở thành một nét riêng của thị xã miền núi biên giới này.
Từ đầu tháng 5/ 2001, một hợp tác xã vận tải mang tên Hợp nhất đã thành lập, quy tụ được 17 xe ngựa. Hợp tác xã tự xây dựng những quy định riêng về độ thẫm mỹ và an toàn của xe tiêu chuẩn của ngựa và vệ sinh môi trường cho các xã viên; đồng thời có biển hiệu và có quy định riêng về đón trả khách. Hợp tãc xã cũng đứng ra thuê bến bãi, liên hệ với công ty du lịch để đưa khách đi tham quan. Bước đầu hoạt động của Hợp tác xã Hợp Nhất đã được cơ quan quản lý và khách hàng đánh giá cao. Anh Nguyễn Văn Hiến, một xã viên cho biết: “Thời kỳ đầu số xã viên ít nên chi phí đóng góp có cao hơn khi làm cá nhân, nhưng bù lại mình có tổ chức làm ăn quy cũ có bến bãi đỗ đón khách không phải tranh giành và cũng không phải tranh giành và cũng không hay bị phạt như trước”. Tuy nhiên, hiện còn nhiều xe ngựa tư nhân hoạt động không theo trật tự tạo sự cạnh tranh bất bình đẳng với các xã viên hợp tác xã và làm ảnh hưởng đến hoạt động chung.
Để đảm bảo an toàn giao thông và mỹ quan đô thị, không nhất thiết phải cấm xe ngựa hoạt động. Các cơ quan quản lý cần chấn chỉnh lại hoạt động của loại phương tiện này. Cần có quy hoạch bến bãi hợp hợp lý và những quy định cụ thể về hoạt động của xe ngựa, về độ an toàn và thẫm mỹ cho xe, cho ngựa. Nên chăng đặt hoạt động của xe ngựa dưới hình thức kết hợp của các tour du lịch nhằm tăng thêm tính hấp dẫn với du khách. Những mô hình như của hợp tác xã Hợp Nhất cần được khuyến khích mở rộng. Chắc chắn rằng, đi xe ngựa vẫn là điều mong muốn của du khách đến Lào Cai.
Văn Toán – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 25 (190) – Năm 2001

Sức hấp dẫn của nghề dệt truyền thống

Cuộc trình diễn và tập huấn nghề dệt truyền thống ở các dân tộc Cơ Tu, Thái, Việt do Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam phối hợp với Văn phòng đại diện Tổ chức Giáo dục, Khoa học và văn hóa của Liên hợp quốc tại Việt Nam (UNESCO), Cục Bảo tàng và Craft Link tổ chức vừa qua đã thu hút đông đảo người xem tìm hiểu những giá trị và sự đa dạng của nghề thủ công cổ truyền.
Nơi đây đã trở thành điểm hội tụ của những người thợ tài hoa khắp các vùng cùng những sản phẩm văn hóa đặc sắc khiến người xem ngỡ ngàng và khâm phục. Từng tấm vải thể hiện bản sắc văn hóa của mỗi dân tộc dần hiện ra dưới bàn tay khéo léo của những người thợ lành nghề. Nếu như cách thức dệt vải của người Cơ Tu gần gũi với việc đan nan, thì người Thái từ lâu đã dùng khung cửi với kỹ thuật dệt cầu kỳ và trình độ dệt của người Việt đạt tới trình độ tinh xảo, hình thành nên những làng nghề nổi tiếng với nhiều sản phẩm phong phú từ chất liệu tơ tằm. Mặc dù xuất phát điểm nghề dệt khác nhau như vậy, nhưng, cả 3 dân tộc đã mang đến buổi trình diễn các loại vải, lụa đa dạng về màu sắc và rực rỡ về hoa văn, đặc trưng cho từng dân tộc. Ngắm nhìn chị Hơ Broong Thị Hoa, người dân tộc Cơ Tu đang sinh sống ở làng Zara (Quảng Ngãi) kết những hạt cườm bé xíu, lấp lánh nhiều màu trên nền vải xanh chàm, tạo nên những hình ảnh sinh động, chân thực của cuộc sống hàng ngày như giã gạo, chim, cá…, ông Peter Brush, một du khách Mỹ đã nhận xét: “Trí tưởng tượng phong phú và sự khéo léo của người thợ đã tạo nên những sản phẩm vô cùng tinh tế”.
Tại Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, những người thợ dệt ở các làng bản còn được tập huấn kỹ thuật dệt vải và nhuộm sợi, học tập những kinh nghiệm giữ gìn một trong những giá trị đặc sắc của nền văn hóa đa dạng Việt Nam trong điều kiện phát triển kinh tế thị trường và du lịch. Chị Vi Thị Tình, một thợ dệt người Thái đến từ Kỳ Sơn (Nghệ An) cho biết:”Đây là cơ hội tốt cho chúng tôi học hỏi nhau để tạo ra những sản phẩm ngày càng đẹp hơn”. Bà Rosamaria Durand, trưởng văn phòng đại diện UNESCO tại Việt Nam đã đánh giá cao những hoạt động này: “Cuộc trình diễn và tập huấn nghề dệt truyền thống ở các dân tộc Cơ Tu, Thái, Việt còn nhấn mạnh vai trò quan trọng của người phụ nữ trong lĩnh vực gìn giữ các kỹ thuật thủ công truyền thống và đề cao khả năng của họ trong việc phát triển kinh tế, cải thiện đời sống gia đình”. Thông qua việc giới thiệu nghề dệt của các dân tộc Cơ Tu, Thái, Việt, người xem đã hiểu hơn những khía cạnh văn hóa vừa vật thể (khung dệt, các sản phẩm dệt) vừa phi vật thể (kinh nghiệm tạo nguyên liệu, kỹ thuật dệt, nhuộm và tạo hoa văn) không những cần được gìn giữ mà còn cần được phát huy, cải tiến cho thích hợp với điều kiện mới. Đây là hoạt động tích cực trong việc giữ gìn và phát huy giá trị một bộ phận di sản văn hóa của cộng đồng 54 dân tộc ở Việt Nam.
Giải nhiếp ảnh Vapa- Fuji sân chơi khó hay dễ?
Ngay sau khi Hội Nghệ sỹ nhiếp ảnh Việt Nam (VAPA) và hãng phim Fuji phát động cuộc thi ảnh chọn “Nhà nhiếp ảnh xuất sắc giải VAPA – FUJI năm 2001”, nhiều tay máy (không ít là nghệ sỹ nhiếp ảnh đã thành danh) khẳng định không tham gia. Cánh trẻ vốn rất tích cực ở các cuộc thi khác, cũng tỏ ra “sợ” bởi đề khó quá… Thể lệ cuộc thi “gò” mỗi tác giả vào 5 thể loại: chân dung, phong cảnh, tĩnh vật, sinh hoạt và ảnh báo chí. Trong khi đó, có rất ít người sáng tác ảnh nghệ thuật lại theo đuổi và say mê cả 5 thể loại trên.
Tuy với những tác phẩm được giải và vào vòng chung khảo mà Ban giám khảo chọn để triển lãm tại 29 Hàng Bài, Hà Nội từ ngày 16 đến 22/10/2001, cuộc thi chứng tỏ đã tạo được sân chơi khá hấp dẫn. Nhiều tác giả đã tỏ ra nhuần nhuyễn trong thể hiện sự sáng tạo của mình ở cả 5 thể loại ảnh. Bộ ảnh của ba nhà nhiếp ảnh xuất sắc là Trần Vĩnh Nghĩa (Bình Thuận), Hoàng Quốc Tuấn (Thành phố Hồ Chí Minh) và Duy Anh (Tiền Giang) thật sự nổi trội ở cách thể hiện những thể loại “khó” như báo chí, tĩnh vật. Giữa các thể loại, ảnh của họ phân định khá rõ nội dung hoặc hình thức,nhưng yếu tố nghệ thuật lại không có sự khác biệt. Đúng như nhận định của giới chuyên môn, ảnh báo chí của cuộc thi này tình cờ có vai trò quan trọng, bởi đây là thể loại mang nét đặc thù riêng, “gò bó” theo một số quy định về nội dung và tính chân thực. Nhiều bộ ảnh bị loại do chính thể loại này. Trong khi đó, có tác giả như Trần Hoài Long chưa từng làm việc tại các cơ quan báo chí, nhưng tác phẩm ảnh báo chí lại “đứng” khá vững trong bộ ảnh của mình. Tuy không được chọn vào 3 vị trí dẫn đầu nhưng bộ ảnh của Đỗ Thị Ngọc Minh (vợ của Duy Anh) cũng được đánh giá cao. Ảnh tĩnh vật của chị lại được thể hiện rất động: làn khói nhang bay khiến cho mâm quả đặt trước tấm bia liệt sĩ trở nên nồng ấm…
Đây là một cuộc thi mang tính tổng hợp, đòi hỏi một trình độ toàn diện về kỹ thuật, sáng tạo, vốn sống. Nhiều bộ ảnh còn có chất lượng không đều giữa các thể loại, chất lượng ảnh báo chí và tĩnh vật còn yếu, vẫn có sự lẫn lộn giữa ảnh sinh hoạt và ảnh báo chí. Tuy nhiên việc duy trì tổ chức hằng năm cuộc thi này sẽ tạo ra sân chơi mới thú vị và bổ ích cho giới nhiếp ảnh.
T.T – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 43(208)2001

Thị trường trọng điểm trong kinh doanh du lịch

Ở bất cứ lĩnh vực nào, xác định thị trường trọng điểm luôn là một yếu tố quan trọng quyết định tới hiệu quả kinh doanh, đồng thời đó là công việc mang tầm chiến lược trong hoạt động của mỗi doanh nghiệp. Điều này càng được khẳng định đối với lĩnh vực hoạt động kinh doanh du lịch.
Nói đến thị trường trong du lịch, người ta thường quan tâm tới thị trường khách du lịch. So với các thị trường khách nói chung, thị trường khách trọng điểm đảm bảo cung cấp lượng khách lớn hơn, ổn định và lâu dài hơn. Khi xác định được thị trường trọng điểm, vấn đề đầu tư cho kinh doanh như: tuyên truyền quảng bá, tạo sản phẩm đặc thù, đào tạo nguồn nhân lực…được thực hiện có định hướng hơn. Vào thời điểm hiện nay, ở tầm vĩ mô, ngành Du Lịch Việt Nam đã xác định và đầu tư tích cực vào một số thị trường trọng điểm, đó là: Pháp, Mỹ, Nhật Bản, Trung Quốc, Đài Loan và khu vực ASIAN. Những thị trường này được xác định bởi các yếu tố cơ bản như: sự gần gửi về văn hóa, ngôn ngữ, gần gửi về địa lí, từng đối đầu trong chiến tranh; có đông đảo Việt kiều sinh sống…Đương nhiên, đó là những thị trường luôn dẫn đầu về số lượng khách du lịch quốc tế vào nước ta trong những năm gần đây (xem bảng).
Đối với các doanh nghiệp, việc xác định thị trường trọng điểm mang tính chủ quan hơn vì họ phải dựa vào các yếu tố đặc thù của riêng mình. Đó là thị trường truyền thống đã có những đối tác thân thiết, sản phẩm du lịch đặc thù, kỹ năng cũng như trình độ chuyên môn của lực lượng lao động…Có một yếu tố rất quan trọng đó là dựa vào nguồn gốc của đối tác liên doanh(ở các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài).Công ty liên doanh du lịch EXOTISSIMO-CESAIS có đối tác đến từ Pháp, nên thị trường trọng điểm của họ trước tiên phải là Pháp và các nước nói tiếng Pháp. Hoặc Công ty liên doanh du lịch OSC-SMI có đối tác từ Nhật Bản, nên họ chú trọng đầu tư nhằm vào thị trường chính là Nhật Bản. Ông Trương Nam Thắng, giám đốc chi nhánh OSC-SMI tại Hà Nội cho biết, hằng năm lượng khách đến từ thị trường Nhật Bản chiếm khoảng 60% tổng lượng khách của công ty. Để khai thác có hiệu quả thị trường khách lớn như vậy, doanh nghiệp đã xây dựng được quy trình chuyên sâu có tính “Nhật hóa”. Ngoài vốn ngoại ngữ ưu tiên tiếng Nhật , đội ngũ nhân viên của công ty hiểu biết khá rõ nét đặc trưng văn hóa, phong tục, cách ứng xử của người Nhật. Hệ thống dịch vụ như khách sạn , phương tiện vận chuyển, chương trình du lịch…đáp ứng khá tốt thị hiếu của người Nhật.
Xác định thị trường trọng điểm trong kinh doanh du lịch không khó, nhưng khai thác có hiệu quả lại là vấn đề không đơn giản. Công ty du lịch Hà Nội hiện có hai thị trường trọng điểm đang được khai thác ổn định là Pháp và Thái Lan. Mặc dù thị trường Pháp đã trở thành truyền thống từ năm 1988 với quy trình khá hoàn chỉnh, nhưng chất lượng chương trình, điểm đến, nơi ăn nghỉ và các dịch vụ khác vẫn được kiểm tra lại hằng năm.
Hiệu quả khai thác thị trường trọng điểm phụ thuộc rất nhiều vào yếu tố con người. Vấn đề này liên quan đến chiến lược đào tạo nguồn nhân lực. Vào thời điểm đầu thập kỷ 90, số khách Nhật vào Úc chỉ khoảng 50 ngàn lượt. Ngành Du Lịch Úc đã đầu tư cho 75 người sang du học tại Nhật trong 5 năm, với mức kinh phí mỗi người 200.000 USD. Sau đó, lượng khách Nhật tới Úc tăng đột biến: Năm 1995, đón 800 ngàn lượt; một năm sau con số đó đã lên tới 1 triệu 200 ngàn lượt. Như vậy, dù chi phí đào tạo có cao, nhưng hiệu quả thu về lại rất lớn và bền vững . Đây là kinh nghiệm rất thực tế, đáng để ngành du lịch nước ta tham khảo trong việc xác định và khai thác thị trường trọng điểm có hiệu quả.
Thành nhà Hà một kiến trúc độc đáo
Để chuẩn bị chiến đấu chống quân Minh xâm lược, Hồ Qúy Ly đã cho xây dựng một tòa thành bằng đá với quy mô kiến trúc lớn nhất và độc đáo nhất nước ta vào mùa Xuân năm Đinh Sửu (1397) tại An Tôn- một làng cổ ở phía bắc huyện Vĩnh Ninh xưa (nay là Vĩnh Lộc),Cách thành phố Thanh Hóa hơn 50km về phía tây bắc. Tòa thành này có nhiều tên gọi như Yên Tôn, Tây Đô, Tây Giai, Tây Kinh…
Thành được xây dựng theo hình chữ nhật với chiều dài 900m, rộng 700m, cao trung bình 5-6m, có chỗ tới 10m. Toàn bộ tòa thành được xây dựng bằng những phiến đá rất lớn, có phiến kích thước 5m x 1.7m và nặng trên 30 tấn. Thành có 4 cổng Đông, Tây, Nam, Bắc- cả 4 cửa này đều xây hình vốn cuốn được liên kết với nhau bởi những phiến đá hình múi bưởi nêm khít nhau với độ cong cân đối đến kì diệu.
Nhiều bí ẩn về kỹ thuật xây dựng, nghệ thuật kiến trúc, phương pháp vận chuyển vật liệu đến nay vẫn chưa được làm sáng tỏ. Bằng cách nào đẻ người ta có thể vận chuyện hành vạn khối đá lớn như vậy về địa điểm xây dựng? Dùng phương pháp gì để đưa những khối đá rất lớn và nặng ấy chồng khít lên nhau ở độ cao 5-6m, có chỗ tới hơn 10m, theo hình chữ “công”mà lại không cần chít chất kết dính, tạo thành vách thẳng đứng? Tất cả vẫn nằm trong màn sương bí mật..
Bùi Hoàng -Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 41 (206) 2001

Hội thảo về phát triển du lịch Hà Nội

Ngày 6/10/2001 tại Hà Nội sẽ diễn ra Hội thảo “Tiềm năng của du lịch Hà Nội trở thành ngành kinh tế mũi nhọn”. Mục đích chính của Hội thảo là giới thiệu tiềm năng của du lịch gắn liền với tài nguyên nhân văn, địa danh lịch sử- văn hóa của Hà Nội nhằm quảng bá, thu hút khách du lịch.
Du lịch và Cái Bang
Không chỉ ở Việt Nam mà ở nhiều nước khác trên thế giới, hiện tượng ăn mày ăn xin khá phổ biến. Có thể cũng những mánh khóe để gợi lòng trắc ẩn nơi du khách, nhưng chẳng bao giờ họ lại làm phiền khách du lịch để tham quan các thắng cảnh, di tích đẹp, đi đây đi đó thăm thú, tìm hiểu cuộc sống của người dân. Nhưng tại nhiều điểm tham quan, bãi biển, họ còn gặp không ít sự khó chịu vì luôn phải lắc đầu từ chối những người bán hàng rong, đánh giày hoặc ăn mày ăn xin bám riết.
Không chỉ khách Tây mà cả khách ta cũng rất phiền lòng. Sau một thời gian làm việc căng thẳng, muốn tìm chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng, ai ngờ lại vướng phải đám ăn mày ăn xin, ép mua ép giá. Đi đâu, làm gì cũng bị lãng nhẵng bám theo, muốn yên chuyện thì phải “xùy” tiền. Làm sao bỏ tiền ra hết cho đám đông này được?
Việc khách du lịch cho tiền đã cho ăn mày, ăn xin một thói quen lười lao động, ỷ lại. Nhiều khi họ còn có những hành vi trêu chọc, chửi mắng khách du lịch khi không xin được. Đã nhiều lần các báo, đài lên tiếng cảnh báo về nạn ăn mày, ăn xin, ép mua ép giá tại các điểm tham quan du lịch, đồng thời các cơ quan chức năng cũng vào cuộc nhưng tệ nạn này chẳng giảm được là bao. Những nơi du lịch càng phát triển thì đội ngũ “cái bang” càng phát triển theo.
Giải quyết vấn đề này không phải là dễ nhưng chẳng lẽ lại không làm được? Hãy để du khách khi rời Việt Nam có một ấn tượng tốt về một đất nước tươi đẹp, mến khách và văn minh.
Cây dã hương nghìn năm tuổi đang kêu cứu
Trong từ điển Larrousse (Pháp) có tấm ảnh về một cây dã hương ở Việt Nam với dòng chú thích: “Le Cam phri-er Tien Luc, Deuxiene camphrier du monde” (Cây dã hương Tiên Lục, cây dã hương thứ hai của thế giới). Tuy nhiên, cây dã hương quý này hiện đang bị mối “ăn thịt”. nếu không nhanh chóng cứu chữa, có lẽ không lâu nữa, chúng ta chỉ còn cơ hội chiêm ngưỡng “kỳ mộc” này qua ảnh chụp.
Niềm tự hào của làng
Cây dã hương ở xã Tiên Lục (Lạng Giang- Bắc Giang) là một loại cây long não được các nhà khoa học liệt vào hàng cực hiếm, bởi chúng gần như tuyệt sinh (chỉ còn một cây ở châu Phi và cây dã hương Tiên Lục). Đã hàng nghìn năm tuổi, cây dã hương Tiên Lục có dáng vóc khổng lồ, cao hàng chục mét, 6-7 người lớn ôm không xuể. Mùa xuân, cây ra hoa, hương thơm lan tỏa khắp vùng.
Dân Tiên Lục coi cây dã hương này là linh vật của quê hương, xóm nơi có cây dã hương này được gọi là “xóm cây dã”, đình ngay kề đó cũng được gọi là “đình cây dã”. Cụ Nguyễn Đình Kỳ, 73 tuổi người sống trong xóm nói: “Nếu ông nội tôi còn sống, bây giờ cụ đã 180 tuổi. Thế mà ngày xưa cụ kể với tôi rằng lúc cụ còn con nít đã thấy cái cây có từ lâu lắm rồi”.
Theo cụ Kỳ, cây dã hương này “thiêng” lắm. Cứ mỗi lần có cành to gãy thì y như rằng xảy ra biến cố lớn trong xã hội. Một cành gãy vào năm 1945, chỉ ít tháng sau cách mạng tháng tám thành công. Một cành gãy vào năm 1978, sau đó nổ ra rắc rối ở biên giới phía bắc. Năm 1983, trẻ chui vào thân cây đốt lửa sưởi, tàn lửa làm cháy âm ỉ trong thân cây, khói bốc lên ngọn, mùi dầu dã hương thơm lừng lan tỏa khắp vùng. Xe cứu hỏa đã phải về chữa lửa. Chưa rõ lời nói trên của cụ Kỳ đúng sai đến đâu, có điều vào năm 1989, đình Viên Sơn và cây dã hương cổ thụ đã được Bộ Văn hóa- Thông tin xếp hạng di tích kiến trúc nghệ thuật quốc gia (Di tích này do ủy ban nhân dân huyện Lạng Giang trực tiếp quản lí).
Không nên xem là “chuyện nhỏ”
Ông Trần Đức Toàn, phó chủ tịch ủy ban nhân dân xã Tiên Lục xác nhận : hiện tượng mối xong đã xuất hiện 4-5 năm nay. Phần vỏ của cây dã hương bị mối ăn thành rãnh. Điều đáng tiếc ở chỗ phát hiện sự việc trên khá lâu nhưng trong một thời gian dài, chính quyền và dân địa phương đã không có biện pháp gì ngăn chặn. Nhiều người cho rằng mối ăn giát (phần vỏ khô) nên không nguy hại gì, cây không thể chết được. Ngay cả ông Nguyễn Quang Cần, giám đốc Bảo tàng tỉnh Bắc Giang cũng khẳng định: Việc mối xông chưa thể làm đổ cây dã hương. Tuy nhiên, ông Phạm Huy Thắng (Bộ môn Bệnh cây- Viện Bảo vệ thực vật) lại cho rằng việc cây bị chết là hoàn toàn có khả năng vì các mao mạch của cây rất dễ bị mối “xơi tái”.Được biết, năm 1982, một cành dã hương sắp gãy, Ty Văn Hóa Hà Bắc (cũ) lập kế hoạch “cứu chữa”, nhưng kế hoạch chưa kịp xong thì cành đã rơi xuống.
Vừa qua, Viện khoa học phát triển công nghệ và Viện bảo vệ thực vật (Bộ nông nghiệp và phát triển nông thôn) đã xuống hiện trường lấy mẫu và chuẩn bị kế hoạch diệt mối. Tuy nhiên, cũng cần phải nhắc lại chuyện nghiên cứu chữa cây đã nghìn tuổi ở Cổ Loa. Nhiều tỷ đồng đổ vào mà cây đa ấy vẫn cứ chết vì lúc phát hiện thì “bệnh” đã quá “nặng”. Do vậy, không nên xem việc cứu chữa cây dã hương là chuyện nhỏ và mọi bước cần được tiến hành khẩn trương trước khi quá muộn.
Nguyễn Hoàng -Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 41 (206) 2001

Du lịch góp phần tăng tỷ trọng

Du lịch góp phần tăng tỷ trọng các ngành công nghiệp dịch vụ của Nam Định. Nam Định là tỉnh nằm ở trung tâm đồng bằng sông Hồng, cách Thủ đô Hà Nội 90 km, về phía Đông nam, có diện tích tự nhiên 1.671,6 km2, dân số hơn 2 triệu người. Qua quá trình phát triển kinh tế, tỉnh Nam Định đã hình thành rõ nét 3 vùng kinh tế: vùng kinh tế biển, vùng sản xuất nông nghiệp và vùng kinh tế trung tâm công nghiệp dịch vụ ở thành phố Nam Định. Trong hơn 10 năm qua, kinh tế của tỉnh đã có bước chuyển biến tích cực, tổng sản phẩm xã hội (GDP) tăng bình quân mỗi năm trên 7%. Đời sống vật chất, tinh thần của nhân dân được cải thiện, quốc phòng, an ninh được củng cố,,, Đối với Nam Định, phát triển du lịch là một hướng quan trọng để đẩy mạnh phát triển kinh tế và tạo sự chuyển biến theo hướng tăng tỷ trọng các ngành công nghiệp dịch vụ trong cơ cấu tổng sản phẩm xã hội như Nghị quyết Đại hội Đảng bộ lần thứ XVI đã đề ra. Với lợi thế về vị trí địa lý, điều kiện tự nhiên kinh tế xã hội và nguồn tài nguyên du lịch đa dạng phong phú, du lịch Nam Định có đủ yếu tố cần thiết để phát triển với tốc độ nhanh, bền vững. Cảnh quan danh thắng tại Nam Định còn mang nét đặc trưng riêng như vùng rừng ngập mặn Xuân Thủy (khu bảo tồn thiên nhiên ven biển đầu tiên của Việt Nam tham gia công ước quốc tế RAMSAR) bãi biển Thịnh Long, Quất Lâm còn giữ được nguyên chất đồng bằng, những quần thể di tích lịch sử văn hóa độc đáo như đền Trần, chùa Tháp, chùa Cổ Lễ, chùa Keo Hành Thiện, Phủ Dầy…
Trong những năm qua dù còn gặp nhiều khó khăn song ngành du lịch Nam Định đã cố gắng trong việc khai thác tiềm năng du lịch thế mạnh để phát triển du lịch. Kết quả đạt được ban đầu còn hạn chế, chưa thể hiện rõ vai trò tác động vào quá trình chuyển dịch cơ cấu kinh tế của tỉnh. Để đẩy mạnh phát triển du lịch trong thời gian trước mắt cũng như những năm tới tỉnh Nam Định đã xây dựng chương trình phát triển du lịch thời kỳ 2001 – 2005 và những năm tiếp theo đồng thời đề ra những giải pháp thực hiện phù hợp với điều kiện thực tế của địa phương và khả năng thu hút nguồn vốn trong nước và quốc tế theo hướng:
Tập trung đầu tư phát triển cơ sở hạ tầng kỹ thuật phục vụ nhiệm vụ phát triển kinh tế xã hội của tỉnh trong đó có hoạt động du lịch như: nâng cấp hệ thống giao thông, điện lưới quốc gia, phát triển mạng lưới bưu chính viễn thông. Đối với các khu du lịch trọng điểm sử dụng nguồn vốn ngân sách của địa phương và tranh thủ sự hỗ trợ của Trung ương để phát triển kết cấu hạ tầng, tôn tạo cảnh quan môi trường tạo tiên đề tiền đề để thuận lợi cho hoạt động đầu tư kinh doanh du lịch của các thành phần kinh tế.
Khuyến khích và tạo điều kiện thuận lợi cho các nhà đầu tư tham gia đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng, xây dựng cơ sở vật chất kỹ thuật chuyên ngành du lịch thông qua việc ban hành chính sách ưu đãi về đất đai, về tài chính tín dụng, thuế, đơn giản thủ tục hành chính trong việc cấp phép đầu tư vào lĩnh vực hoạt động du lịch.
Khai thác tốt tiềm năng, nguồn tài nguyên du lịch hình thành các sản phẩm du lịch hình thành các sản phẩm du lịch có chất lượng, có sức hấp dẫn đối với du khách theo hướng ưu tiên phát triển du lịch nhân văn và du lịch sinh thái. Trong thời gian tới tỉnh sẽ triển khai thực hiện các dự án xây dựng các khu du lịch như: khu du lịch dịch vụ tổng hợp. Thiên Trường ở thành phố Nam Định khu du lịch văn hóa lễ hội Phủ Dầy.
Liên hoan phim Châu U tại Việt Nam
Từ ngày 11 -27/5 tại Hà Nội sẽ diễn ra liên hoan phim Châu Âu lần thứ 2. 11 nước thành viên liên minh châu Âu có sứ quán tại Việt Nam đều trình chiếu tác phẩm của mình. Mỗi bộ phim mang một phong cách riêng nhưng đều phản ánh sự đa dạng của Văn hóa châu Âu. Thụy Điển với phim “Con mắt”, Pháp “Thằng gù”. Đan Mạch “ Người duy nhất” Đức “Trong tháng 7”, Phần Lan “Tommy và chú mèo máy”, Tây Ban Nha “Những người đàn ông cô đơn”, Hà Lan ‘Geroeg trở về nhà”, Bỉ “Roselta”, Ý “Bánh mì và hoa tuylip”, Anh “Billy Elliot”. Các phim này cũng sẽ được trình chiếu tại TP. Hồ Chí Minh từ ngày 1 -12/6/2001.
Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 40 (205) – Năm 2001

Trùng tu hay…?

Hà Nội hiện có hơn 2000 di tích như đền, chùa, miếu, lăng tẩm… thì có hơn 1300 di tích đang bị xuống cấp nghiêm trọng bởi chiến tranh hoặc thời gian tàn phá. Do nhu cầu tín ngưỡng của nhân dân và nhu cầu thăm quan của khách thập phương, những di tích này đang từng bước được trùng tu lại.
Tuy nhiên, không phải sự trùng tu nào cũng đảm bảo được giá trị văn hóa, lịch sử và kiến trúc nguyên bản của di tích. Sự quan tâm của các cơ quan bảo tồn, bảo tàng còn quá ít nên không thể giải quyết được tình trạng xuống cấp của hàng loạt di tích, vì thế ở một số di tích, dân đã tự cung tiến để nhà chùa tự thiết kế trùng tu, tôn tạo theo một lối kiến trúc lai căng, không phù hợp với kiến trúc đền, chùa vốn có: một số chùa xây dựng tam bảo hai tầng hoặc xử lý không đồng bộ các khâu như nền, móng, thoát nước, chống mối mọt… Việc sửa chữa các kiến trúc thay thế vật liệu, kiểu cách, màu sắc cấu kiện, hiện vật cũng hết sức tùy tiện, thậm chí còn cấy thêm một số bộ phận không phù hợp như: cổng, hàng rào sắt, lát gạch men hoa (chùa Tân Triều-Triều Khúc-Thanh Trì), hay xây thêm bệ thờ, đắp vẽ tranh tượng, tô màu lòe loẹt… ở một số di tích, người ta còn thay thế hẳn kiến trúc cổ truyền – di tích đã được xếp hạng, bằng một công trình mới, kiến trúc không ăn nhập chút nào với vật liệu hoàn toàn hiện đại như đổ bê tông cốt thép hoặc đưa thêm các công trình phụ trợ vào tháp, nhà thờ ở những vị trí không phù hợp với cảnh quan và quy hoạch chung.
Hậu quả là các di tích mất đi giá trị văn hóa – lịch sử, kiến trúc trường tồn của nó. Tìm hiểu về nguyên nhân của tình trạng trên, chúng tôi được ông Trần Hưng Hoài – Chuyên viên phòng Văn hóa Thông tin, kiêm Trưởng ban bảo tồn, bảo tàng huyện Thanh Trì cho biết: “Khi trình đơn tu sửa lại chùa lên cấp lãnh đạo, nhà chùa và nhân dân chỉ xin cho phép đảo lại ngói, sửa chữa những chỗ hỏng hóc quá nặng, xây dựng thêm một gian bếp. Nhưng khi xây dựng thì lại sai hoàn toàn so với đơn trình ban đầu”. Còn Hòa thượng Thích Thanh Chỉ – Trụ trì chùa Tân Triều (Triều Khúc) lại cho rằng: “Gạch lát nền là do dân cung tiến, mà dân đã cung tiến nhà chùa phải sử dụng. Vả lại, các cụ cũng muốn nền chùa thật sạch sẽ để còn ngồi cầu kinh niệm Phật”.
Điều này chứng tỏ sự quản lý từ cấp lãnh đạo đến cơ sở còn chưa chặt chẽ, để đến khi việc vi phạm bảo tồn, bảo tàng những giá trị di tích xảy ra thì mới hay. Việc tu bổ tùy tiện cũng cho thấy, nhận thức của nhân dân về gìn giữ giá trị tinh hoa của văn hóa dân tộc còn rất hạn chế. Đáng ra, các vị trụ trì đền, chùa phải thuyết phục nhân dân bảo vệ giá trị truyền thống khi tu bổ di tích thì lại nghe theo dân, dẫn đến việc chốn linh thiêng – văn hóa – lịch sử trở thành nơi có kiến trúc tạp nham không thể chấp nhận.
Có thể nói, Hà Nội là nơi hội tụ lượng di tích lớn nhất cả nước. Vì vậy, khách đến tham quan Hà Nội là chủ yếu thăm quan các di tích. Vậy mà hầu như những di tích được trùng tu đang mất dần giá trị vốn có khiến khách du lịch không còn cảm nhận được giá trị truyền thống, văn hóa lịch sử của di tích. Với việc bảo tồn không theo quy định ở các di tích như hiện nay, liệu Hà Nội có giữ được truyền thống nghìn năm văn hiến cho thế hệ mai sau?.
Chiếc ví và lòng tin
Đêm cuối năm lạnh giá. Tôi đang định vùi mình trong chăn ấm để xả hơi sau một ngày rong ruổi cùng khách, bỗng chuông điện thoại réo vang. Vừa cầm máy, tôi đã nghe thấy từ đầu dây bên kia giọng nói gấp gáp của một người nước ngoài:
Hương! Hương phải không? Chiếc ví xách tay của tôi biến mất từ lúc nào không biết. Ôi thật khủng khiếp, trong đó có vé chuyến bay chiều mai, thẻ tín dụng, tiền và các giấy tờ khác. Tôi phải làm gì bây giờ? Hãy giúp tôi với nhanh lên…
Thì ra là Dana, một phụ nữ quốc tịch Mỹ trong đoàn khách du lịch mà hai ngày qua tôi đang làm hướng dẫn viên. Để cho Dana bình tĩnh trở lại, tôi hỏi thăm rành rọt và được biết, ngay khi kết thúc bữa ăn tối ở nhà hàng bên hồ Hoàn Kiếm, cả đoàn lên xe về khách sạn. Vào phòng một lúc, chị sực nhớ và nhận ra rằng chiếc ví không còn ở bên mình. Dana hoảng hốt thực sự và tìm tới tôi, chỗ dựa duy nhất của chị lúc này. Tôi động viên Dana, hứa sẵn sàng giúp chị và khẳng định rằng, nếu chị để quên trên xe hay tại nhà hàng thì chắc chắn không thể mất được. Thú thật, tôi cũng lo cho chị, vì làm sao biết được chiếc ví thất lạc ở đâu, lúc nào…
Sau ít phút liên lạc, lái xe khẳng định chắc chắn với tôi rằng trên xe không hề có chiếc ví nào. Tôi lập tức đến ngay nhà hàng, nơi cả đoàn ăn tối. Phòng ăn đã tắt đèn, người giữ chìa khóa đã về nghỉ. Được phép của bác bảo vệ, tôi dùng đèn pin soi qua cửa, căng mắt dò tìm xung quanh bàn nơi Dana đã ngồi ăn tối: “Đây rồi!”, tôi mừng rỡ reo toáng lên. Chiếc ví màu đen nằm ngay dưới chân bàn. Để cho Dana yên tâm, tôi liền gọi điện báo tin cho chị biết và đề nghị bác bảo vệ ghi nhận vào sổ trực. Xong việc cũng đã quá nửa đêm, niềm vui vì đã giải thoát cho Dana khỏi nỗi lo lắng khiến tôi thanh thản, quên hết mọi mệt mỏi.
Sáng sớm hôm sau, qua một số thủ tục đơn giản, Dana sung sướng nhận lại chiếc ví cùng tài sản quý của mình. Chị ôm chầm lấy tôi, giọng nghẹn ngào:
Cảm ơn, cảm ơn nhiều lắm! cả đêm qua sẽ rất khủng khiếp đối với tôi nếu không có bạn…
Thấy Dana hạnh phúc, trong tôi tràn ngập niềm vui và chỉ muốn nói với chị rằng, đó là công việc rất bình thường của hướng dẫn viên chúng tôi.
Thăng Long – Phương Thúy – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 42(207)2001